<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	xmlns:georss="http://www.georss.org/georss" xmlns:geo="http://www.w3.org/2003/01/geo/wgs84_pos#" xmlns:media="http://search.yahoo.com/mrss/"
	>

<channel>
	<title></title>
	<atom:link href="http://buingoctan.wordpress.com/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>http://buingoctan.wordpress.com</link>
	<description>http://buingoctan.wordpress.com</description>
	<lastBuildDate>Mon, 22 Apr 2013 22:05:15 +0000</lastBuildDate>
	<language>vi</language>
	<sy:updatePeriod>hourly</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>1</sy:updateFrequency>
	<generator>http://wordpress.com/</generator>
<cloud domain='buingoctan.wordpress.com' port='80' path='/?rsscloud=notify' registerProcedure='' protocol='http-post' />
<image>
		<url>http://s2.wp.com/i/buttonw-com.png</url>
		<title></title>
		<link>http://buingoctan.wordpress.com</link>
	</image>
	<atom:link rel="search" type="application/opensearchdescription+xml" href="http://buingoctan.wordpress.com/osd.xml" title="" />
	<atom:link rel='hub' href='http://buingoctan.wordpress.com/?pushpress=hub'/>
		<item>
		<title>Sinh viên Frankfurt</title>
		<link>http://buingoctan.wordpress.com/2013/04/22/sinh-vien-frankfurt/</link>
		<comments>http://buingoctan.wordpress.com/2013/04/22/sinh-vien-frankfurt/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 22 Apr 2013 21:58:01 +0000</pubDate>
		<dc:creator>CN</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hình ảnh]]></category>
		<category><![CDATA[Tư liệu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://buingoctan.wordpress.com/?p=920</guid>
		<description><![CDATA[Đối thoại với các sinh viên trường Nghệ Thuật Frankfurt Trung tuần tháng 4-2013, một đoàn khách tới nhà tôi. Trên 10 người. Một đoàn khách có tính chất “Liên Hợp Quốc”, những nam nữ sinh viên còn rất trẻ đang theo học tại trường Nghệ Thuật Stadels Chule Frankfurt (Cộng Hòa Liên Bang Đức). [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=920&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:center;"><strong>Đối thoại với các sinh viên </strong><br />
<strong>trường Nghệ Thuật Frankfurt</strong></p>
<p>Trung tuần tháng 4-2013, một đoàn khách tới nhà tôi. Trên 10 người. Một đoàn khách có tính chất “Liên Hợp Quốc”, những nam nữ sinh viên còn rất trẻ đang theo học tại trường Nghệ Thuật Stadels Chule Frankfurt (Cộng Hòa Liên Bang Đức). Đó là các bạn: Clementine (Pháp), Andrew de Freitas (New Zealand), Elisa (Ý), Yuki (Nhật Bản), Mahsa (Iran), Rasmus (Đan Mạch), Raphaela (Đức), Thùy Hân (Việt Nam), Trương Quế Chi đang học đạo diễn ở Pháp và một số bạn đọc ở Hà Nội đã dự buổi trao đổi <em>Tìm lại thời gian đã mất</em> với tôi cùng Châu Diên và Dương Tường ở Manzi (Hà Nội) tháng trước. Làm guide cho đoàn là nhà thơ Dương Tường.<br />
Cuộc giao lưu kéo dài hơn 3 giờ (từ 10 giờ 30 tới 2 giờ chiều).<br />
Dưới đây là tóm tắt cuộc đối thoại giữa tôi (Bùi Ngọc Tấn) và ông Dương Tường bạn tôi với các sinh viên Frankfurt và bạn đọc trong cuộc gặp gỡ cởi mở đầy tình cảm ấy.<br />
Nhìn các vị khách thuộc nhiều quốc tịch đến chật nhà với cặp mắt mở to vừa tò mò vừa thân mật và tin cậy, nụ cười tươi cùng vóc dáng trẻ trung, dù đã trưởng thành nhưng vẫn còn những nét duyên dáng của những con vật còn non (Hemingway), tôi, một ông già 80 tuổi đang đi nốt khúc còn lại của cuộc đời rất xúc động nói lời cảm ơn chân thành các bạn đã cất công từ Hà Nội xuống Hải Phòng thăm tôi và chia sẻ với các bạn chặng đường gian nan còn đang trải dài trước mắt, chúc các bạn thành công trên đường đời cũng như trong cuộc phiêu lưu chinh phục Cái Đẹp là Nghệ Thuật.</p>
<p><em>Thưa ông, chúng cháu muốn được biết các ông đã đến với cách mạng như thế nào?</em></p>
<p>Sau gần 100 năm bị thực dân Pháp đô hộ, toàn thể dân tộc Việt Nam đều khao khát độc lập tự do. Mọi người không phân biệt giàu nghèo đón chào cách mạng như một sự đổi đời. Chính vì vậy nên ông Dương Tường đây mới bỏ học, vào bộ đội chiến đầu khi Pháp quay trở lại. Cũng vì vậy mà cả gia đình tôi bỏ nhà cửa, lên Thái Nguyên, tôi đi học rồi vào Thanh Niên xung phong…</p>
<p>Và bây giờ…</p>
<p>Bây giờ tôi biết rằng con đường đi không tới đích. Độc lập đã có (dù phải trả bằng một giá rất đắt), còn tự do và chủ nghĩa xã hội vẫn là một ảo ảnh.</p>
<p><em>Văn chương đã chọn ông hay ông chọn văn chương?</em></p>
<p>Không thể tách bạch ra dược. Nó có một mối liên quan đén thời gian, đến lịch sử nữa. Đó là năm 1954. Năm hiệp nghị Genève được ký kết, chấm dứt 9 năm chống Pháp, đất nước chia làm 2 miền. Những người có chút năng khiếu trong bộ đội hay các ngành như ông Tường, tôi được chuyển sang làm báo, ông Tường vê Thông Tấn xã, tôi về báo Tiền Phong… và bắt đầu công việc viết văn từ đấy. Có thể nói tôi chọn văn chương, và văn chương cũng chọn tôi. Từ hai phía như vậy nên dứt bỏ nó thật khó.</p>
<p><em>Trong giai đoạn ấy các ông viết như thế nào, viết những gì?</em></p>
<p>Chúng tôi được dạy rằng xã hội xã hội chủ nghĩa là một xã hội không có bi kịch không có khổ đau. Chúng tôi thành tâm tin như vậy. Thậm chí còn thấy là may mắn sống trong một thời đại như được sắp xếp cho mình để mình cầm bút viết ca ngợi chế độ, ca ngợi con người mới cuộc sống mới, để mình đến với cuộc đời rộng lớn, không <em>“loay hoay trong vũng bùn của chủ nghĩa cá nhân</em>” như các nhà văn chế độ cũ. Nhưng cuộc sống nói với chúng tôi rằng không phải như vậy.</p>
<p><em>Chúng cháu muốn được nghe các ông nói về vụ Nhân Văn Giai phẩm. Chúng cháu nghe nói có nhiều người phản động trong phong trào ấy, những người chống lại sự lãnh đạo của đảng Cộng Sản, kể cả gián điệp…</em></p>
<p>Ông Dương Tường đã trả lời giúp tôi câu hỏi này. Ông nói Nhân văn giai phẩm là tên gọi một trào lưu những văn nghệ sĩ đòi tự do dân chủ vào những năm 50 của thế kỷ trước, muốn viết hay hơn thực hơn, không chỉ có cái tốt mà còn những điều chưa tốt, những cái xấu trong xã hội. Những người Nhân văn Giai phẩm không có ai là phản động. Ông Nguyễn Hứu Đang là trưởng ban tổ chức Ngày tuyên bố Độc Lập 2-9-1945. Ông Hoàng Cầm là đại tá, trưởng đoàn văn công quân đội. Ông Lê Đạt còn là thư ký cho ông Trường Chinh tổng bí thư Đảng Cộng Sẳn Việt Nam… Toàn những người cách mạng tâm huyết muốn xã hội tốt đẹp hơn, muốn có một nền nghệ thuật hay hơn. Cuối cùng tất cả đều bị triệu tập đến Thái Hà học tập kiểm điểm. Tôi cũng bị xuống đấy… Sau đó có người bị đi tù, đi cải tạo lao động ở các công trường xí nghiệp.</p>
<p><em>Đến hôm nay nghe các ông nói, chúng cháu mới biết vụ Nhân Văn Giai phẩm là như vậy. Mai đây cùng với thời gian, những thế hệ tiếp theo sẽ khó mà biết được chính xác những gì đã xảy ra.</em></p>
<p>Đó cũng là những suy nghĩ của tôi khi cầm bút viết văn trở lại. Ghi lại chính xác trung thực những gì chúng tôi chứng kiến, chúng tôi đã trải qua. Bạn đọc của tôi cũng động viên tôi rất nhiều. Người nói tôi là người viết sử bằng nghệ thuật. Người động viên tôi trước những áp lực tôi phải chịu khi viết những trang sách chân thực. Tôi cố gắng miêu tả số phận của Nhân Dân. Nhân Dân luôn là những người làm nên tất cả và chịu đựng tất cả. Tôi rất thích một câu trong Anna Karenina của Lev Tolstoy, tập sách ông Dương Tường dịch đã theo tôi vào xà lim: <em>Le roi est mort, vive le roi</em>. Đức vua băng hà, Đức vua vạn tuế. Nhân dân là như vậy. Hãy nhìn sang Ai Cập. Nhân dân biểu tình lật đổ Mubarak, đưa một người khác lên làm tổng thống rồi nhân dân lại biểu tình đòi ông ấy phải từ chức. Ông vua này chết. Ông vua khác lại lên. Nhân Dân bao giờ cũng là người chịu đau khổ, gánh chịu những thảm họa của bão lốc lịch sử.</p>
<p><em>Vậy mà đã có những ngày ông tin vào điều không có bi kịch trong xã hội xã hội chủ nghĩa.</em></p>
<p>Tôi đã tỉnh ra. Và viết về nhân dân đau khổ như tuyên ngôn của ông Tường: “<em>Tôi dứng về phe nước mắt</em>”. Không chỉ một mình tôi. Tôi tin có nhiều người cùng làm như tôi. Âm thầm ghi lại những gì xẩy ra hôm nay để có thể có một bộ mặt chính xác của lịch sử. <a href="http://www.facebook.com/BenThangCuocBook">Huy Đức là một dẫn chứng</a>. Mỗi người làm một việc theo hoàn cảnh, điều kiện của mình. Huy Đức làm ở cấp vĩ mô, trên phương diện khái quát rộng lớn của lịch sử. Còn tôi đi vào những thân phận bé mọn, những người chịu đựng lịch sử. Mỗi người đều mang lịch sử trong mình, mỗi người đều phản ánh lịch sử. Ai cũng là nhân chứng của lịch sử. Lê Bầu mang lịch sử kiểu Lê Bầu. Vũ Bão mang lịch sử kiểu Vũ Bão. Bố tôi mang lịch sử kiểu bố tôi. Mỗi người qua đời là một bí ẩn của lịch sử biến mất. Tôi cố gắng ghi lại những bí ẩn lịch sử qua những người tôi quen biết, yêu thương, không để nó rơi vào quên lãng.</p>
<p><em>Ông đánh giá thế nào về thế hệ của các ông?</em></p>
<p>Một thế hệ có thể làm nên tất cả. Một thế hệ vàng ròng nhưng đã bị làm hỏng và cũng đã góp phần làm hỏng một thế hệ khác. Trong một cuộc phỏng vấn, tôi đã nói về thế hệ chúng tôi như vậy.</p>
<p>Thiếu sót lớn nhất của thế hệ các ông là gì?</p>
<p>Tôi cũng đã trả lời câu hỏi này trong cuộc gặp bạn đọc ở Manzi tháng trước: <em>Thiếu sót lớn nhất của chúng tôi là đã tin tưởng quá</em>.</p>
<p><em>Hiện nay các ông đang viết gì?</em></p>
<p>Ông Dương Tường: Tôi định viết một tập hồi ký, nhưng lại đang vướng vào một việc tốn rất nhiều thời gian là dịch bộ “Đi tìm thời gian đã mất” của Marcel Proust. Phải hoàn thành sớm công việc này để viết, kẻo lại không kịp.<br />
Tôi (BNT): Tôi rất sợ khi chết mà chưa làm được những việc phải làm như ông Nguyên Hồng thì ân hận lắm. Thật may tôi đã bắt đầu viết lại từ năm 1990. Các bạn có biết nguyên nhân gì đã khiến tôi cầm bút trở lại không? Một nguyên nhân rất xa nhưng lại rất gần: Sự sụp đổ của bức tường Berlin. Nếu để đến bây giờ chắc tôi không viết được CKN2000, cũng như các sáng tác khác. Tôi đang hoàn thành một tập hồi ký khoảng 350 trang. Viết lại đến lần thứ 3 rồi. Quyển này cũng đọc được. Tôi không có gan làm mất thời gian của bạn đọc. Cũng là một thứ tìm lại thời gian đã mất. Có nỗi thèm được trở lại những nhà tù tôi đã trải qua. Có ngọn gió hai quê, sớm tây may chiều quay đông nồm, thứ gió thiên nhiên tặng cho vùng cửa biển Hải Phòng thổi vào ai thì người ấy bắt gặp heo may bất chợt và kỷ niệm ập về…</p>
<p>Cuộc trao đổi không chỉ bó gọn về nghệ thuật. Tôi nói với Yuki: Trong tủ sách của tôi có Mukarami, ông Dương Tường đây đã dịch Kafka bên bờ biển, cũng như Park (Hàn Quốc), Nataka là một cầu thủ đã đem lại vinh dự cho bóng đá Châu Á…<br />
Tôi ký tặng Coupau Clémentine cô gái nhỏ nhắn người Pháp tập <em>Variations autour dun cachalot,</em> tập sách xuất bản định kỳ về biển ở Pháp mà tôi có góp phần bằng một trích đoạn từ Biển và Chim bói cá. Nhiều bạn hỏi mua những tác phẩm của tôi đã được dịch ra tiếng Anh, tiếng Pháp như CKN2000, BVCBC, Cún. Tôi trả lời: Sách về VN rất ít. Các bạn hãy tìm đặt mua trên Amazon, Và nói vui: “<em>Các bạn quảng cáo giúp tôi, nhiều người mua thì tôi có thêm nhuận bút</em>.”<br />
Chia tay, tôi ôm hôn tất cả mọi người với lời chúc: “<em>Chúc các bạn làm được một cái gì chống chọi được thời gian</em>.” Bởi tôi nghĩ về một mặt nào đó nghệ thuật là một công việc chống lại thời gian.</p>
<p>Chỉ ít ngày sau cuộc gặp gỡ, tôi nhận được thư của Andrew de Freitas (New Zealand). Thư viết:</p>
<p><em>Bác Tấn và bác Tường ơi, chúng cháu rất vinh dự được gặp gỡ các bác. Chúng cháu cũng chưa thể hiện được hết cảm xúc một cách trực tiếp lúc ấy nhưng được biết cuộc đời và sự nghiệp của các bác, gặp các bác quả thực là niềm cảm hứng lớn để tiếp tục theo đuổi sự nghiệp nghệ thuật không bị bó buộc trong chính trị, điều này vượt qua mọi hệ thống, nhân văn và toàn cầu.</em><br />
<em>Gửi riêng bác Bựi Ngọc Tấn : Khi chúng cháu gặp bác, các tác phẩm của bác đưa đến một ấn tượng mạnh mẽ với cháu và gợi tới cả ý tưởng mới về việc sử dụng cái &#8220;Lều &#8211; hoạt cảnh&#8221; trong dự án. Cháu thực sự xúc động khi cả hai bác nói về thời gian của cả một thế hệ gia nhập quân đội nhân dân khi cũng rất trẻ để giải phóng đất nước từ động lực bởi một lý tưởng chân thành &#8211; lý tưởng về xã hội/chính trị. Bất kể sự thất vọng sau đó, cháu cảm nhận được nhiệt huyết lúc đồng thời vừa là hối tiếc vừa là khụng. Chúng cháu luôn cần lý tưởng và niềm tin để dẫn đường, và chẳng phải lúc nào cũng đủ để tiếp tục đi tiếp với lý tưởng toàn cầu mà nghệ thuật trang bị cho chúng cháu. Có thể cháu sai, nhưng dường như trong thời gian này, có quá nhiều sự mơ hồ về lý tưởng, và chỉ có ít người mới thực sự bị thúc giục bởi đam mê xuất phát từ lý tưởng.</em></p>
<p>Andrew cũng có thư riêng gửi Dương Tường. Anh mời tôi và Dương Tường mỗi người tham gia vào một dự án sáng tác của anh trong thời gian tới. Bức thư dài này được dịch bởi Trương Quế Chi. Quế Chi viết:</p>
<p><em>Con là Quế Chi đây ạ. Con viết thư này vì muốn cảm ơn hai bác rất nhiều về buổi gặp gỡ thứ bảy vừa rồi. Như buổi ở Manzi, với cá nhân con, vẫn là những buổi nói chuyện xúc động và chân thành nhất mà con may mắn có mặt (…)</em><br />
<em>Trong lần gặp vừa qua, bạn Andrew có quay chân dung các bác bằng máy 16 mm. Khi nào làm xong các công đoạn của phim 16, bạn ấy sẽ up lên internet và gửi cho các bác (…).</em></p>
<a href="http://buingoctan.wordpress.com/2013/04/22/sinh-vien-frankfurt/#gallery-920-1-slideshow">Click to view slideshow.</a>
<br />  <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=920&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://buingoctan.wordpress.com/2013/04/22/sinh-vien-frankfurt/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/784cbac2db0814afecc8fe7deeec9a4e?s=96&#38;d=wavatar&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">admin@buingoctan.info</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>40 năm Bộ Tộc Tà Ru</title>
		<link>http://buingoctan.wordpress.com/2013/04/10/905/</link>
		<comments>http://buingoctan.wordpress.com/2013/04/10/905/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 10 Apr 2013 23:01:04 +0000</pubDate>
		<dc:creator>CN</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hình ảnh]]></category>
		<category><![CDATA[Tư liệu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://buingoctan.wordpress.com/?p=905</guid>
		<description><![CDATA[Xin nói ngay cái bộ tộc này không có tên trong danh sách các bộ tộc thuộc xã hội Việt Nam. Lần đầu tiên tôi được nghe nói đến là từ một người nước ngoài, ông André Menras trong cuộc gặp tại một quán cà phê thành phố Hồ Chí Minh do Hoàng Dũng mời, ông [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=905&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p id="yiv718841659yui_3_7_2_17_1365474167038_179">Xin nói ngay cái bộ tộc này không có tên trong danh sách các bộ tộc thuộc xã hội Việt Nam. Lần đầu tiên tôi được nghe nói đến là từ một người nước ngoài, ông André Menras trong cuộc gặp tại một quán cà phê thành phố Hồ Chí Minh do Hoàng Dũng mời, ông bắt tay tôi thật chặt và nói bằng tiếng Việt:</p>
<p id="yiv718841659yui_3_7_2_17_1365474167038_504"><em>-Anh em mình thuộc dân tộc, à quên, bộ tộc Tà Ru.</em></p>
<p id="yiv718841659yui_3_7_2_17_1365474167038_551">Thấy tôi ngơ ngác, Hoàng Dũng cười phá lên. Ông Tây cũng cười. Rồi ông nói: <em>Tức là bộ tộc Tù Ra.</em></p>
<p>Qua câu chuyện bên tách cà phê, tôi mới biết André Menras đã bị chính quyền Sài gòn bỏ tù vì treo cờ Mặt trận Dân tộc Giải phóng, phản đối chiến tranh Việt Nam. Đã được Hoàng Dũng cho biết trước trước về tôi, ông tự giới thiệu mình như vậy. Ngày ấy ông mới được nhập quốc tịch Việt Nam. Tên tiếng Việt của ông là Hồ Cương Quyết. Ông nói vui với tôi, người cùng bộ tộc: &#8220;<em>Thế là sau lưng tôi có hai cánh cửa nhà tù&#8221;</em></p>
<div id="attachment_906" class="wp-caption aligncenter" style="width: 478px"><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc00078.jpg"><img class="size-full wp-image-906" alt="André Hồ Cương Quyết và Bùi Ngọc Tấn" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc00078.jpg?w=468&#038;h=351" width="468" height="351" /></a><p class="wp-caption-text">André Hồ Cương Quyết và Bùi Ngọc Tấn</p></div>
<div id="attachment_907" class="wp-caption aligncenter" style="width: 478px"><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc00084.jpg"><img class="size-full wp-image-907" alt="André Hồ Cương Quyết, Hoàng Dũng và Bùi Ngọc Tấn" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc00084.jpg?w=468&#038;h=351" width="468" height="351" /></a><p class="wp-caption-text">André Hồ Cương Quyết, Hoàng Dũng và Bùi Ngọc Tấn</p></div>
<p>Nhưng hôm nay tôi không nói chuyện André Menras Hồ Cương Quyết, mà nói chuyện tôi.</p>
<p id="yiv718841659yui_3_7_2_17_1365474167038_908">Đầu tháng 4 vừa rồi, vợ tôi nói tôi phải sang phường (ngay bên kia đường) để ký trước mặt ủy ban giấy ủy nhiệm cho vợ tôi lĩnh lương hưu hộ tôi, một việc không thể chối từ, mặc dù cho đến bây giờ tôi vẫn rất sợ đến những chốn công quyền, hơn thế chân lại đang trong giai đoạn đau kịch phát, một lỗi lầm khi tôi sử dụng chiếc đèn chiếu tia hồng ngoại không đúng quy cách  (để đèn quá gần, trong khi lẽ ra phải cách xa từ 60 đến 80 cm, mỗi lần chiếu không quá 12 phút, tôi lại chiếu đến nửa giờ, một ngày không quá 3 lần thì tôi lại chiếu liên tục&#8230;) . Tóm lại Nhiệt tình + Ngu dốt = Một sự giết người.</p>
<p id="yiv718841659yui_3_7_2_17_1365474167038_1284">Tôi rạch sang bên kia đường, lên vỉa hè, tới trụ sở, leo từng bậc cấp, đau đớn, mệt mỏi, vã mồ hôi, như chinh phục Everest vậy.</p>
<p id="yiv718841659yui_3_7_2_17_1365474167038_1600">Tôi điền vào đơn, tới mục ngày tháng năm bỗng ngạc nhiên, thấy con số mình vừa viết sao quen quen: Ngày 3 tháng 4 năm 2013. Nhìn đi nhìn lại. Đúng. Những con số đã gặp ở đâu rồi. Ngày 3 tháng 4 là ngày gì nhỉ. Còn con số 3 cuối cùng của năm 2013 nữa. Rất quen. 2013 và 1973! Thế là từ thẳm sâu ký ức dẫy số 3-4-1973 hiện ra! Ngày mồng 3 tháng 4 năm 1973. Ngày tôi được ra tù! Đến hôm nay là tròn 40 năm. Tôi giật mình. Đã chẵn 40 năm!</p>
<p id="yiv718841659yui_3_7_2_17_1365474167038_1669">Rạch về nhà, vội bấm điện thoại gọi cho những bạn bè thân thiết: Công Nam, Dương Tường, Đỗ An Bình, Phạm Xuân Nguyên, Vũ Thị Hải, Hoàng Dũng&#8230;, báo cho các bạn biết về cái ngày hôm nay là thế nào đối với tôi. Tất cả đều mong gặp tôi. Vũ Thị Hải bảo em vẫn nhớ chứ, định mời anh chị đi ăn nhưng hôm nay em phải theo dõi xử án Đoàn Văn Vươn, còn Hoàng Dũng bảo nếu anh ở đây thế nào cũng có cuộc gặp mặt thật vui, mừng ông anh Tà Ru. Thế là nhớ đến André Menras. Gọi điện cho người cùng bộ tộc Hồ Cương Quyết nhưng không được.</p>
<p id="yiv718841659yui_3_7_2_17_1365474167038_2091">Tôi vốn không chú ý đến những mốc thời gian của cuộc đời mình. Đã 80 tuổi, tôi chưa một lần tổ chức sinh nhật. Chưa một lần tổ chức đám cưới bạc đám cưới vàng, mặc dù đã đạt tới và vượt qua những mốc ấy. Tôi luôn nghĩ ngày sinh cũng như ngày cưới của những người như mình quá bình thường, chẳng có gì đáng để ý, những thân phận sâu kiến nhỏ nhoi bất hạnh. (Với lại cũng chỉ là hình thức mà thôi. Điều chính yếu là chất lượng, là độ đậm đặc của thời gian yêu và thời gian sống.) Nói gì đến ngày ra tù. Nhưng 40 năm ra tù, 40 năm Tà Ru thì thật đáng nhớ. Đã 10 năm Tà Ru, 20 năm Tà Ru, 30 năm Tà Ru trôi qua không dấu tích, không nhớ được những ngày ấy xảy ra như thế nào nữa. Năm Tà Ru thứ 40 này phải có chút gì ghi lại. Bởi có thể đây là năm Tà Ru chẵn cuối cùng. Bởi khó đạt đến mốc Tà Ru thứ 50. 50 năm Tà Ru xa vời vợi và cũng đến rất nhanh, đáng sợ vô cùng! Đáng sợ bởi già yếu, ốm đau, bệnh tật. Đa thọ đa nhục.<br />
Nhưng cũng chỉ nhớ chỉ nghĩ trong óc vậy thôi.</p>
<p id="yiv718841659yui_3_7_2_17_1365474167038_2691">Cứ tưởng ngày Tà Ru lần thứ 40 cũng sẽ im lặng trôi qua thì ông bạn Đỗ An Bình đi tập ghé nhà. Liền sau đó là hai bạn đọc từ Đức, vợ chồng Phạm Hồng Phong và Hoàng Thị Thúy Bình đến.</p>
<p id="yiv718841659yui_3_7_2_17_1365474167038_2883">Vừa uống xong chén nước, hiểu rõ ý nghĩa của buổi chiều đặc biệt này, Phong, Bình cùng đứng lên: &#8220;Để chúng cháu đi mua cái gì về liên hoan với cô chú.&#8221; Can ngăn thì bảo: &#8220;Khi đến cô chú, chúng cháu đã định thế rồi, nhưng phải biết chắc cô chú có nhà không đã. Chúng cháu đi mua bê thui. Bò nướng. Ngay đây thôi. Phố Ga ấy mà.&#8221; Chỉ nói với theo được một câu: &#8220;Đừng mua thức uống. Nhà có rượu bia rồi&#8221;. Hai bạn đã xuống thang. Nửa giờ sau trở về tay xách những túi ni lông to bự với vẻ mặt rạng rỡ và nụ cười của những thiếu niên. Rất nhanh nhẹn Bình, Phong vào bếp lấy đĩa bát bầy trên bàn như những người  chủ gia đình.</p>
<p id="yiv718841659yui_3_7_2_17_1365474167038_3184">Thế là có một buổi tối thật vui. Ngẫu hứng. Không chuẩn bị trước. Ngoài dự kiến. Cô nhà báo Vũ Thị Hải cũng tạm lùi công việc viết tin lại, mua hoa đến. Một bó hoa thật đẹp. Tặng hoa. Nâng cốc. Rượu Hennessy tôi xách tay từ Pháp về năm 2004 đã có dịp dùng đến trong buổi tối đầy tình cảm này. Và Vang. Monte Verdi cho các bạn nữ. Chuyện. Cười. Như pháo nổ. Chúng tôi, nghĩa là tôi và vợ tôi tràn ngập hạnh phúc. Cảm ơn các bạn đã tặng tôi một buổi tối tuyệt vời. Một cuộc gặp mặt kỷ niệm một ngày trong cuộc đời tôi. Món quà tặng không tiền nào mua được.</p>
<div id="attachment_912" class="wp-caption aligncenter" style="width: 478px"><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/hinh.jpg"><img class="size-full wp-image-912" alt="Nhà báo Vũ Thị Hải và Bùi Ngọc Tấn" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/hinh.jpg?w=468&#038;h=351" width="468" height="351" /></a><p class="wp-caption-text">Nhà báo Vũ Thị Hải và Bùi Ngọc Tấn</p></div>
<div id="attachment_911" class="wp-caption aligncenter" style="width: 478px"><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc03596.jpg"><img class="size-full wp-image-911" alt="Vợ chồng Bùi Ngọc Tấn" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc03596.jpg?w=468&#038;h=351" width="468" height="351" /></a><p class="wp-caption-text">Vợ chồng Bùi Ngọc Tấn</p></div>
<div id="attachment_910" class="wp-caption aligncenter" style="width: 478px"><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc03591.jpg"><img class="size-full wp-image-910" alt="Chụp với vợ chồng Phạm Hồng Phong và Hoàng Thị Thúy Bình " src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc03591.jpg?w=468&#038;h=351" width="468" height="351" /></a><p class="wp-caption-text">Chụp với vợ chồng Phạm Hồng Phong và Hoàng Thị Thúy Bình</p></div>
<div id="attachment_909" class="wp-caption aligncenter" style="width: 478px"><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc03588.jpg"><img class="size-full wp-image-909" alt="Từ trái qua: Hoàng Thị Thúy Bình, Vũ Thị Hải, Đỗ An Bình, Bùi Ngọc Tấn và vợ." src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc03588.jpg?w=468&#038;h=351" width="468" height="351" /></a><p class="wp-caption-text">Từ trái qua: Hoàng Thị Thúy Bình, Vũ Thị Hải, Đỗ An Bình, Bùi Ngọc Tấn và vợ.</p></div>
<p>Thật may cho ngày ra tù thứ 40. Có một cái gì để nói. Để mà nhớ lại.<br />
Và may hơn là đã làm được một số việc và vẫn còn sống (nhiều bạn tù chết lắm rồi, có thể nói gần hết rồi). Dù đau yếu bệnh tật. Dù bị theo dõi lâu đến thế. Theo dõi tới tận hôm nay.<br />
Nếu tính từ năm người ta bắt đầu theo dõi 1967 đến nay là 46 năm. Vâng. Theo dõi tới tận hôm nay. Thì mới mấy ngày trước thôi, hai cán bộ an ninh còn đến nhà hỏi: &#8220;Anh ký vào kiến nghị 72 đấy à?&#8221;. Tôi đã trả lời ngay:  &#8221;Có. Anh có ký. Ghi rõ: Bỏ điều 4 Hiến Pháp. Bởi cái gì độc quyền cũng đều suy thoái&#8221;.<br />
40 năm Tà Ru không chỉ vui mà còn buồn. Buồn vì tuổi tác. Vì cuộc đời sắp kết thúc của mình thật chẳng ra làm sao. Điều mình mong ước vẫn chỉ là mong ước. Mà có cao xa gì cho cam. Rất đơn giản: Được sống thật giữa mọi người sống thật. Được nói thật giữa mọi người nói thật. Chỉ vậy thôi.</p>
<p>Bùi Ngọc Tấn</p>
<br />  <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=905&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://buingoctan.wordpress.com/2013/04/10/905/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/784cbac2db0814afecc8fe7deeec9a4e?s=96&#38;d=wavatar&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">admin@buingoctan.info</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc00078.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">André Hồ Cương Quyết và Bùi Ngọc Tấn</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc00084.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">André Hồ Cương Quyết, Hoàng Dũng và Bùi Ngọc Tấn</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/hinh.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Nhà báo Vũ Thị Hải và Bùi Ngọc Tấn</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc03596.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Vợ chồng Bùi Ngọc Tấn</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc03591.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Chụp với vợ chồng Phạm Hồng Phong và Hoàng Thị Thúy Bình </media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/04/dsc03588.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Từ trái qua: Hoàng Thị Thúy Bình, Vũ Thị Hải, Đỗ An Bình, Bùi Ngọc Tấn và vợ.</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Sung sướng thay là những kẻ có niềm tin</title>
		<link>http://buingoctan.wordpress.com/2013/03/25/sung-suong-thay-la-nhung-ke-co-niem-tin/</link>
		<comments>http://buingoctan.wordpress.com/2013/03/25/sung-suong-thay-la-nhung-ke-co-niem-tin/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 25 Mar 2013 21:03:31 +0000</pubDate>
		<dc:creator>CN</dc:creator>
				<category><![CDATA[Phỏng vấn]]></category>
		<category><![CDATA[Tiền Phong]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://buingoctan.wordpress.com/?p=901</guid>
		<description><![CDATA[TP &#8211; Nhà văn Bùi Ngọc Tấn vừa có cuộc giao lưu với bạn đọc chủ đề Tìm lại thời gian đã mất trong không gian phố cổ Hà Nội.Trước đó, ông gặp lại đồng nghiệp thân thiết đủ các thế hệ ở báo Tiền Phong nhân 26/3. Phóng viên hỏi chuyện ông, nhân chuyến đi ý [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=901&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>TP &#8211; Nhà văn Bùi Ngọc Tấn vừa có cuộc giao lưu với bạn đọc chủ đề Tìm lại thời gian đã mất trong không gian phố cổ Hà Nội.Trước đó, ông gặp lại đồng nghiệp thân thiết đủ các thế hệ ở báo <em>Tiền Phong </em>nhân 26/3. Phóng viên hỏi chuyện ông, nhân chuyến đi ý nghĩa từ Hải Phòng về Hà Nội.</p>
<table width="96" border="0" cellspacing="3" cellpadding="3" align="center">
<tbody>
<tr>
<td align="center"><img alt="Độc giả đến với buổi giao lưu “Tìm lại thời gian đã mất”. ảnh: NGUYỄN ĐÌNH TOÁN" src="http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=302663&amp;Width=400" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Độc giả đến với buổi giao lưu “Tìm lại thời gian đã mất”. Ảnh: NGUYỄN ĐÌNH TOÁN.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>So với cái thời “Mọi người nhìn tôi không ra quen không ra lạ, không ra chào không ra không/Mọi người nhìn tôi như thể mọi thứ đã kết thúc rồi”, có thể nói hiện Bùi Ngọc Tấn đang ở đỉnh cao hạnh phúc? Và ông có thấy bất ngờ trước những câu hỏi mà những người trẻ đặt ra cho ông tối 15/3 trong cuộc giao lưu ở quán cà phê Manzi, về lẽ sống, niềm tin, về những sai lầm trong quá khứ, về việc họ rút ra bài học cho mình từ bài học của Dương Tường, Bùi Ngọc Tấn, Châu Diên rằng “sống phải có lý tưởng và phải sáng suốt trong việc định ra những giá trị”?</em></p>
<p>Trước đây do ít tiếp xúc với lớp trẻ nên khi về già tôi có một mối lo, một nỗi sợ thì đúng hơn: Sợ lớp trẻ không biết được những gì lớp U 30 (sinh ra những năm 1930) chúng tôi đã sống, đã trải qua. Và như vậy thì thật đau đớn cho họ, những người “sắp đi qua hành tinh này mà không để lại một vết xước nào”.</p>
<p>Cho đến năm 1997, khi làm bộ phim về nhà thơ Lê Đại Thanh, tiếp xúc với các bạn trẻ cùng làm phim, nỗi sợ ấy đã hoàn toàn biến mất. Một niềm vui lớn của tôi!</p>
<p>Lớp trẻ sau chúng tôi một thế hệ ấy (lớp cha-con) hoàn toàn hiểu được chúng tôi, chia sẻ với chúng tôi. Tôi đã bảo Giang Lương Hà, Nguyễn Năng, những đồng tác giả của phim: “Thu hoạch lớn nhất của chú, cái được lớn nhất của chú trong khi làm phim là hiểu được các cháu, là biết rằng thế hệ các cháu hoàn toàn hiểu bọn chú”.</p>
<table width="250px;" align="left">
<tbody>
<tr>
<td> Ngày xưa chúng tôi tràn đầy lạc quan, tin tưởng, đến nỗi lỗi của mình là đã tin tưởng quá. Còn bây giờ, tôi thấy thương các con vì dường như chúng chẳng biết tin vào cái gì. Người Pháp có câu “sung sướng thay là những kẻ có niềm tinNhà văn bùi Ngọc Tấn</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Và sau này là những bạn đọc trẻ tới nhà. Mới Tết năm ngoái (2012) thôi, một cháu gái (thế hệ thứ 2 sau chúng tôi, thế hệ ông-cháu) từ Hà Nội về (cùng các anh Nguyên Ngọc, Dương Tường, Chu Hảo, Nguyễn Quang A, Vũ Quần Phương…) bảo tôi: “Mấy quyển Anna chú phải giữ cẩn thận đấy chú nhé”. Ý cháu muốn nói tới mấy tập sách đã theo tôi vào tù. Không cần bình luận gì thêm về lời dặn ấy. Nó găm vào trí nhớ tôi.</p>
<p>Rồi đến buổi gặp ở Manzi tối 15/3 vừa qua. Một bạn đọc còn rất trẻ mang gần như tất cả các đầu sách của tôi đến để tôi ký.</p>
<p>Tôi không bất ngờ trước các câu hỏi của lớp trẻ đặt ra cho chúng tôi về lẽ sống niềm tin, những sai lầm trong quá khứ, về những điều cần phải có trong cuộc sống. Tôi hiểu họ, yêu quý họ và tin chắc một điều: Sự chia sẻ giữa các thế hệ là tuyệt đối. Điều ấy làm chúng tôi yên tâm sống và thanh thản đi… về thế giới bên kia.</p>
<table width="190" border="0" cellspacing="3" cellpadding="3" align="center">
<tbody>
<tr>
<td align="center"><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2009/08/img_3930.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-462" alt="IMG_3930" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2009/08/img_3930.jpg?w=468&#038;h=624" width="468" height="624" /></a></td>
</tr>
<tr>
<td>“Nếu có bị cuộc đời cho đo ván thì cũng đừng để mất hết” (Bùi Ngọc Tấn khuyên bạn trẻ, tại café Manzi 15/3).</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p><em>Và so với cái thời mà một loạt nước XHCN kiểm điểm nước nào xem nhiều nhất phim “Số phận con người” (theo truyện của Solokhov); những phim “Đàn sếu bay”, “Bài ca người lính” bị cấm chiếu ngay ở quê hương do cái án quy chụp “gây tâm lý sợ hãi chiến tranh” (như ông vừa mới hồi ức), thì không khí hiện nay khác hẳn? Ông nghĩ ông còn muốn nó khác đến bậc nào nữa?</em></p>
<p>Cuộc sống hôm nay có những bước tiến bộ đáng kể so với cái thời thi chiếu, thi xem phim Số phận con người, rồi lại lên án nó. Nhưng đã nửa thế kỷ rồi. Gọi là cuộc sống có nhích lên. Nhích lên chút ít. Đáng buồn là như vậy. Hai ông nhà báo đi làm phận sự bị đánh mà không dám nhận là mình bị đánh, không dám “ẳng lên một tiếng” như người ta đã viết. Về chủ đề này có đến cả chục ngàn dẫn chứng, trăm ngàn ví dụ.</p>
<p>Cuộc sống đã có nhiều tiến bộ. Nhưng sự không dám nói thật, sự dối trá vẫn còn khá phổ biến. Điều đó ảnh hưởng rất lớn đến chất lượng sống, đến tiến bộ xã hội.</p>
<p>Cho tôi nói rõ một điều: Tôi căm thù sự giả dối, đặc biệt thói đạo đức giả.</p>
<p><em>Ông hẹn với bạn bè “phải sống dai, sống dai là thắng” và nay ở tuổi 79 ông kết luận“sống đến bây giờ là lãi rồi”. Gặt hái lớn nhất của cuộc đời Bùi Ngọc Tấn?</em></p>
<p>Tôi rất sợ chết mà chưa làm được những công việc cần làm, chưa hoàn thành dự định (như Nguyên Hồng chẳng hạn) thì quá buồn. Thật may mắn, những việc cần làm tôi đã làm hoặc đang hoàn thành.</p>
<p>Đúng là tôi sống đến bây giờ là lãi rồi. Tôi không ngờ về cuối đời lại được hưởng sự chia sẻ, đùm bọc như tôi đang hưởng.</p>
<p>Gặt hái lớn nhất của đời tôi ư?</p>
<p>Một là: Có được một đóng góp ít ỏi, nhỏ bé cho văn học.</p>
<p>Hai là: Tránh được cho người quen những lúng túng khi gặp tôi, chấm dứt tình trạng đã kéo dài nửa thế kỷ, như tôi nói ở trên: Không ra không nhìn thấy, không ra nhìn thấy, không ra chào, không ra không chào, chẳng là quen mà cũng không là lạ, nhìn tôi như nhìn một cái gì đã kết thúc rồi.</p>
<p><em>Ông vẫn chủ yếu đi về Hà Nội- Hải Phòng. Cảm nhận của ông về hai thành phố này, thời điểm hiện nay?</em></p>
<p>Tôi yêu Hà Nội, Hải Phòng của nửa thế kỷ trước với tình yêu của một chàng trai tuổi 20.</p>
<p>Một Hà Nội thanh bình, êm đềm, thanh lịch văn hiến, và trong veo không khí, tán lá những phố sấu dài như ôm ấp chở che.Hà Nội một thời để yêu, một thời để sống của tôi.</p>
<p>Và Hải Phòng tỉnh lẻ, tỉnh lẻ cô em nằm xem kiếm hiệp, tỉnh lẻ về bầu trời, về sự dèm pha tâng bốc. Tôi đã viết về Hải Phòng như vậy nhưng tôi yêu nó biết bao. Hoa phượng chẳng dính dáng gì đến tình yêu ấy dù nó đã được chọn là biểu tượng của thành phố Tháng năm rợp trời hoa phượng đỏ.</p>
<p>Hải Phòng xù xì lam lũ, lao động đổ mồ hôi, hồn nhiên, chân thật, phóng khoáng và cởi mở với những tên đất chỉ nghe cũng đã yêu: Ngõ sau Nhà Lốp, Nhà thờ Tây đen, bến tầu Tây Điếc, Ngõ ông Lý Phình… Hải Phòng với những ngôi nhà mới cửa sổ xanh mở đều một lượt / như một ban đồng ca cùng ngân giọng hát/ như những người bên nhau cùng mở rộng tâm hồn.</p>
<p>Hải Phòng, Hà Nội hôm nay, những cơ thể đang phát triển. Mờ đi những nét riêng. Hơn thế, rất giống nhau: Xô bồ, vội vã, giành giật…, ô nhiễm cả thành phố, cả mặt người.</p>
<p>Phát triển nhưng đầy lo âu.</p>
<p>Tôi trở thành xa lạ với Hà Nội và với cả Hải Phòng dù vẫn sống ở đó.</p>
<p>Có thể vì tôi đã 80 tuổi rồi chăng?</p>
<p>DƯƠNG PHƯƠNG VINH</p>
<br />  <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=901&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://buingoctan.wordpress.com/2013/03/25/sung-suong-thay-la-nhung-ke-co-niem-tin/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/784cbac2db0814afecc8fe7deeec9a4e?s=96&#38;d=wavatar&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">admin@buingoctan.info</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=302663&#38;Width=400" medium="image">
			<media:title type="html">Độc giả đến với buổi giao lưu “Tìm lại thời gian đã mất”. ảnh: NGUYỄN ĐÌNH TOÁN</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2009/08/img_3930.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">IMG_3930</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Không e sợ khi xuân về</title>
		<link>http://buingoctan.wordpress.com/2013/03/25/khong-e-so-khi-xuan-ve/</link>
		<comments>http://buingoctan.wordpress.com/2013/03/25/khong-e-so-khi-xuan-ve/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 25 Mar 2013 21:01:34 +0000</pubDate>
		<dc:creator>CN</dc:creator>
				<category><![CDATA[Phỏng vấn]]></category>
		<category><![CDATA[Tiền Phong]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://buingoctan.wordpress.com/?p=898</guid>
		<description><![CDATA[TP &#8211; Năm qua, tiểu thuyết Biển và chim bói cá của Bùi Ngọc Tấn đoạt Giải thưởng Lớn trong Festival Sách và biển tại Pháp. Chiến thắng 6 đối thủ có sách vào chung khảo &#8211; là các nhà văn chuyên nghiệp Pháp, Canada, Bỉ &#8211; có người là giám đốc nhật báo Le Monde vốn là thủy [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=898&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p>TP &#8211; Năm qua, tiểu thuyết <em>Biển và chim bói cá</em> của Bùi Ngọc Tấn đoạt Giải thưởng Lớn trong Festival <em>Sách và biển</em> tại Pháp. Chiến thắng 6 đối thủ có sách vào chung khảo &#8211; là các nhà văn chuyên nghiệp Pháp, Canada, Bỉ &#8211; có người là giám đốc nhật báo Le Monde vốn là thủy sư đô đốc, nghĩa là rất hiểu biển. Đã gần tám mươi ông vẫn nguyên một tinh thần sảng khoái, điềm tĩnh.</p>
<p>&nbsp;</p>
<table width="186" border="0" cellspacing="3" cellpadding="3" align="center">
<tbody>
<tr>
<td align="center"><img alt="Nhà văn Bùi Ngọc Tấn và cháu nội. Ảnh Nguyễn Đình Toán" src="http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=281621&amp;Width=300" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Nhà văn Bùi Ngọc Tấn và cháu nội. Ảnh Nguyễn Đình Toán.</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>Mỗi lần gặp ở Đại hội Nhà văn thấy ông rất phấn chấn. Sao lần gần đây nhất ông lại vắng mặt?</em></p>
<p>Một câu hỏi rất hay. Nhưng để trả lời câu này, cho phép tôi ngược thời gian một chút. Xuân nhật do đa mà. Dông dài tí ti, chị đồng ý nhé.</p>
<p>Năm 1973, khi tôi từ rừng núi <em>trở về</em>, các cơ quan chức năng nhiều lần nói với vợ tôi: “Chị đừng nghĩ là anh Tấn nhà chị lại còn được viết văn nữa. Không ai cho anh ấy viết văn nữa đâu! Chị hãy nhớ lấy điều ấy!”.</p>
<p><em>“Tôi đã quên tên tôi dưới mặt trời”.</em> Đã bao lần tôi nhẩm đi nhẩm lại câu thơ ấy. Tưởng rồi sẽ quên được hẳn tên-dưới-mặt-trời của mình nhưng mới khó làm sao.</p>
<p>Đầu năm 1990, tôi viết trở lại. Viết vì sau nghị quyết đổi mới của Đại hội Đảng năm 1986, có thể viết khác đi. Viết vì những điều tích tụ trong lòng không thể không viết ra. Viết như một sự không khuất phục, chống lại mệnh trời&#8230;</p>
<p>&nbsp;</p>
<table width="180px" align="left">
<tbody>
<tr>
<td> Xuân năm nay tươi và còn tươi mãi mãi mà ta đang chết dần dần. Thời còn đang học phổ thông, đọc câu ấy trong Giọt sương hoa của Phạm Văn Hạnh mà cứ rợn hết cả người. Tôi hiểu rằng tôi đang sống nghĩa là tôi đang chết. Tôi hiểu lẽ sinh, tử trong câu ấy. Tôi hiểu cuộc đời thật đẹp, hãy sống hết mình như một người cần phải sống, được sống trên cuộc đời này. Và sống có ích. Cũng như sau này tôi đọc Léonard de Vinci: Tôi những tưởng rằng mình học sống hoá ra là học chết.</p>
<p>Bùi Ngọc Tấn</td>
</tr>
</tbody>
</table>
<p>Sau khi công bố hai tập sách (hồi ký <em>Một thời để mất </em>cuối năm 1995 và truyện ngắn <em>Những người rách việc</em> đầu năm 1996) tôi nộp đơn xin vào Hội Nhà văn, nhưng không được kết nạp. Tôi đã định rút đơn. Hai người ký bảo lãnh cho tôi là Vũ Bão và Lê Bầu can ngăn: <em>Tôi lạy ông. Ông cứ để đơn đấy cho chúng tôi nhờ</em>.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>Thực ra nếu không vì hoàn cảnh éo le, tôi không nộp đơn. Tôi luôn hiểu viết văn là nỗ lực một mình cô đơn trước trang giấy trắng. Chẳng qua chỉ vì muốn chính thức được công nhận đã<em> đứng dưới mặt trời </em>thôi. Cái danh hiệu “nhà văn quốc gia” như anh em văn nghệ Hải Phòng thường nói, có thể giúp tôi điều ấy. Năm sau, 1998 tôi được kết nạp. Đại hội Đại biểu Nhà văn lần thứ 6 (năm 2000) là đại hội đầu tiên tôi được tham dự. Tuy nhiên đã có ý kiến truất quyền đại biểu của tôi. Cuối cùng tôi vẫn được đi họp. Tôi có nói với nhà thơ Hữu Thỉnh, phó Tổng thư ký Hội Nhà văn lúc ấy về mục đích đi đại hội của tôi: <em>Mình có dự cũng chỉ để gặp lại bạn bè cũ.</em> Nếu không, có khi đến chết cũng không gặp được nhau. Một đại hội vui của tôi. Bạn cũ, bạn mới tay bắt mặt mừng. Tôi không chú ý tới các bản tham luận. Chỉ bắt tay, ôm lấy nhau. Và chụp ảnh&#8230;</p>
<p>Năm 2005, Đại hội Đại biểu lần thứ 7, được bầu là đại biểu, việc dự của tôi suôn sẻ. Đã biết đại hội sẽ diễn ra như thế nào rồi, nghĩa là người đọc tham luận cứ đọc, người ngồi dưới cứ nói chuyện, người ra hành lang uống cà phê cứ uống, người đi dạo ngoài sân cứ đi&#8230;, niềm vui của tôi là gặp lại Hà Nội của tôi, Hà Nội một thời tươi đẹp nhất của tôi. Cùng Đoàn Lê đi thăm Nguyên Bình ốm nặng. Uống bia, ăn chân gà nướng ban đêm ở một vỉa hè Hà Nội với Dương Tường, Dạ Thảo Phương, “đầu nậu” sách Dương Thắng rồi Phạm Hải Anh vừa từ Hà Lan về. Một mình lang thang Bờ Hồ, ngồi ở gốc cây nơi 32 năm trước đã ngồi khi từ những lòng chảo giữa rừng trở về ăn kem, gặp lại Tháp Rùa&#8230;</p>
<p>Đại hội (toàn thể) lần thứ 8 tháng 8 năm 2010 tôi không dự. Bởi những lý do thiết yếu của riêng tôi không còn nữa. Bạn cũ, bạn mới (đã thành bạn cũ) gặp rồi, và suốt 10 năm giữa các đại hội, thường xuyên gặp gỡ, điện thoại,<em> meo </em>đi<em> meo</em> lại cho nhau đủ các thứ chuyện rồi. Còn nhu cầu gặp lại Hà Nội xưa thì thật khó mà thực hiện: Kẹt đường, kẹt xe. Cực kỳ gian khổ. Kể cả nguy hiểm nữa. Người, ô tô, xe máy ở đâu ra mà lắm thế.</p>
<p>Với lại cũng thừa biết các đại hội đều giống nhau. Ăn sáng như thế nào, lên hội trường như thế nào.</p>
<p>Sau đại hội, nhiều người bảo tôi: Anh không đi là đúng.</p>
<p><em>Ông có e sợ khi mùa xuân về?</em></p>
<p>Tôi hiểu ý câu chị hỏi. 79 tuổi rồi. Mỗi mùa xuân tới đồng nghĩa với cái khúc còn lại của tôi ngắn đi một ít. Cái kết thúc đang tới gần kề. Thực ra tôi nghĩ tới sự kết thúc từ lâu lắm rồi. Ngay khi còn rất trẻ.</p>
<p><em>Xuân năm nay tươi và còn tươi mãi mãi mà ta đang chết dần dần</em>. Thời còn đang học phổ thông, đọc câu ấy trong <em>Giọt sương hoa</em> của Phạm Văn Hạnh mà cứ rợn hết cả người. Tôi hiểu rằng tôi đang sống nghĩa là tôi đang chết. Tôi hiểu lẽ <em>sinh, tử </em>trong câu ấy. Tôi hiểu cuộc đời thật đẹp, hãy sống hết mình như một người cần phải sống, được sống trên cuộc đời này. Và sống có ích. Cũng như sau này tôi đọc Léonard de Vinci: <em>Tôi những tưởng rằng mình học sống hoá ra là học chết.</em> Xin chị đừng ngắt lời tôi. Mùa Xuân không nói tới chuyện chết. Dông. Đúng không? Tôi lại thấy ý nghĩa tích cực của những câu nói ấy. Hãy sống như thế nào để đến khi chết đi không còn áy náy gì.</p>
<p>Chẳng phải Paven Korsagin cũng đã nói thế hay sao. Học sống hóa ra là học chết đấy. Cũng có thể nói ngược lại với người khổng lồ Léonard de Vinci: Học chết lại chính là học sống. Tôi không e sợ gì khi mùa xuân về. Bạn bè nhiều người không còn nữa: Vũ Bão, Lê Bầu, Hứa Văn Định, Nguyên Bình, Mạc Lân. Tôi biết họng súng bắn tỉa của Thần Chết đang chĩa vào tôi, chờ đợi cú siết cò và thanh thản ra đi. Bởi những việc cần làm tôi đã làm với hết sức mình. Bởi tuy còn những cái xấu, nhưng tôi không làm hại ai, tôi luôn là người lương thiện.</p>
<p>Bởi sống đến bây giờ là lãi rồi.</p>
<p>Dương Phương Vinh</p>
<br />  <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=898&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://buingoctan.wordpress.com/2013/03/25/khong-e-so-khi-xuan-ve/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/784cbac2db0814afecc8fe7deeec9a4e?s=96&#38;d=wavatar&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">admin@buingoctan.info</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://www.tienphong.vn/ImageHandler.ashx?ThumbnailID=281621&#38;Width=300" medium="image">
			<media:title type="html">Nhà văn Bùi Ngọc Tấn và cháu nội. Ảnh Nguyễn Đình Toán</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Tìm lại thời gian đã mất</title>
		<link>http://buingoctan.wordpress.com/2013/03/25/tim-lai-thoi-gian-da-mat/</link>
		<comments>http://buingoctan.wordpress.com/2013/03/25/tim-lai-thoi-gian-da-mat/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 25 Mar 2013 20:27:15 +0000</pubDate>
		<dc:creator>CN</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hình ảnh]]></category>
		<category><![CDATA[Tư liệu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://buingoctan.wordpress.com/?p=880</guid>
		<description><![CDATA[Buổi trò chuyện có tên &#8220;Tìm lại thời gian đã mất&#8221; do Manzi Art Space và Hanoi Grapevine đồng tổ chức thuộc chuỗi sự kiện &#8221;Trò chuyện nghệ thuật&#8221; do quỹ phát triển và trao đổi văn hóa Đan Mạch (CDEF) tài trợ.Buổi giao lưu nhìn lại nhưng thăng trầm của 5 thập kỷ qua với những [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=880&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><b id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2391">Buổi trò chuyện có tên &#8220;Tìm lại thời gian đã mất&#8221; do Manzi Art Space và Hanoi Grapevine</b> <strong>đồng tổ chức thuộc chuỗi sự kiện</strong><b id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2389"> &#8221;Trò chuyện nghệ thuật&#8221; do quỹ phát triển và trao đổi văn hóa Đan Mạch (CDEF) tài trợ.Buổi giao lưu nhìn lại nhưng thăng trầm của 5 thập kỷ qua với những trải nghiêm., những kỷ niệm của những nhân chứng thời gian, những người đã sống trong thời kỳ quan trọng nhất của lịch sử Việt Nam hiện đại, thời kỳ lịch sử VN nửa sau thế kỷ 20 đầy giông bão và bi hài với nhiều sự kiện: Chiến tranh, sự khốn khó của những năm tháng bao cấp rồi đổi mới. Và cuộc tìm lại bản ngã.</b></p>
<div id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2270">Tối muộn ngày 15/3 tại Hà Nội, 3 người bạn thân mái tóc đã phai màu là dịch giả Dương Tường (81 tuổi), nhà văn Bùi Ngọc Tấn (79 tuổi) và nhà văn Châu Diên (tên thật Phạm Toàn 81 tuổi) ngồi bên nhau ôn lại những kỉ niệm và cùng &#8220;<em>Tìm lại thời gian đã mất</em>&#8220;. <b id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2271"><br />
</b></div>
<div></div>
<div id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2341">
<table id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2339" width="400" cellspacing="0" cellpadding="0" align="center">
<tbody id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2338">
<tr id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2337">
<td id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2336"><img id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2335" alt="" src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2013/03/17/09/20130317093156_IMG_5200.JPG" /></td>
</tr>
<tr>
<td>Từ trái sang: Dịch giả Dương Tường, nhà văn Bùi Ngọc Tấn<strong> </strong>và nhà văn Châu Diên</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p><span style="font-size:13px;line-height:19px;">Ba nhân vật chính &#8211; ba nhân sĩ, trí thức cao niên và được nhiều người biết tiếng sinh ra vào đầu thập niên 30 của thế kỉ trước, họ trải qua thời thanh niên sôi nổi với những biến đổi lớn lao </span><span style="font-size:13px;line-height:19px;">của thời cuộc, với khí thế cách mạng hào hùng, với chiến thắng của cách mạng và những hy sinh của cách mạng, với những chuyển biến sau cách mạng bao gồm các kết quả/ hệ quả về kinh tế và tư tưởng. </span><b></b></p>
<div id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2344">&#8220;<i id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2342">Chúng tôi đã chơi với nhau hơn nửa thế kỉ. Các bạn hãy tin rằng, cho đến hôm nay, chúng tôi chưa sống một ngày nào không thật với lòng mình. Chúng tôi là một thế hệ hồn nhiên ngây thơ. Chúng tôi ngây thơ đến mức thấy phòng trà thì không dám vào, vì sợ mình bị &#8220;ăn đạn bọc đường</i>&#8220;&#8221; &#8211; dịch giả Dương Tường đúc kết pha lẫn chút hài hước cho khoảng thời gian từ những năm 60 của họ.</div>
<div>&#8220;<i>Cuộc sống là một sự tình cờ. Khi nhìn lại quãng thời gian vài chục năm &#8220;đã mất&#8221;, tôi thấy nó không mất, không còn, không thừa, không thiếu. Mình chỉ được thêm một cái, đó là thấy mình đã &#8220;hồn nhiên</i>&#8220;. &#8211; Châu Diên cười, đôi mắt ông toát lên ánh nhìn vui vẻ nhưng giọng nói thì sang sảng, rõ ràng, thuộc về một người có khí tiết mạnh mẽ và chiều sâu của tư duy.</div>
<div></div>
<div id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2350">
<table id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2349" width="400" cellspacing="0" cellpadding="0" align="center">
<tbody id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2348">
<tr id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2347">
<td id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2346"><img id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2345" alt="" src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2013/03/17/09/20130317093156_IMG_5205.JPG" /></td>
</tr>
<tr id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2352">
<td id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2351" style="text-align:center;">Dịch giả Dương Tường</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<div id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2354">Trong 3 người, có lẽ nhà văn của &#8220;Sống giữa những người anh hùng&#8221; (1962) là còn nhiều nhiệt huyết nhất với những hoạt động xã hội. Ông gắn kết với xã hội, hào hứng với thay đổi và tích cực cống hiến để thay đổi. Dự án Cánh Buồm (nghiên cứu và biên soạn sách giáo dục) của ông và những người đồng hành nhận được nhiều ủng hộ từ cộng đồng. Dịch giả Dương Tường nhu hòa hơn &#8211; dường như sau nhiều thăng trầm của thời cuộc, ông chỉ muốn chú tâm vào thế giới của những cuốn sách. Nhà văn Bùi Ngọc Tấn khó đoán định. Hiện đang sống ở Hải Phòng, xa bạn bè văn nghệ sĩ, trí thức Hà Nội, thế nên cái cảm giác riêng biệt, không thuộc về một nơi nào khiến ông trở nên lãng đãng. Ông nói về thời kỳ rực lửa anh hùng những ngày tuổi 20 đạp xe về cơ sở thâm nhập thực tế, ghi chép, đêm đêm chong đèn đọc sách, khát khao sang trang văn học, về Hải Phòng để viết tác phẩm của đời mình mà không ngờ phải sống cạn một kiếp mình rồi viết về chính kiếp đó.</div>
<div id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2385">Trong những ngày khó khăn, tại Hà Nội, Dương Tường Châu Diên ra khỏi biên chế nhà nước, ngoài việc bán máu và bán màu không thành, ngày ngày đến thư viện đọc sách. &#8220;Thư viện, đấy là trường học lớn của tôi&#8221;. Dương Tường nói vậy.</div>
<div>Trong khi ấy, Bùi Ngọc Tấn được phóng thích khỏi nhà tù, ông nhắc lại cảm giác của mình những năm 70 ấy:: Khi Nguyên Bình chuyển lên Hà Nội, tôi không còn mơi nào để mà đi đến nữa. Mọi người nhìn tôi rất lạ. Không ra không nhìn thấy, không ra không nhìn tháy, không ra chào không ra không chào, chẳng là quen mà cũng không là lạ. Mọi người nhìn tôi như một cái gì đã kết thúc rồi!</div>
<div>Cách mạng, ngày đó, với các văn nghệ sĩ còn là một điều gì đó thuộc về sự lãng mạn. &#8220;<i>Tôi cũng nghĩ mình khổ, nhưng thời trẻ, mình còn có một cái gì đó là lý tưởng, mục tiêu. Chứ bây giờ nhìn lũ con tôi, tôi thương lắm. Bởi chúng nó không biết tin vào cái gì nữa</i>.&#8221; (Bùi Ngọc Tấn)</div>
<div id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2356">Trong suốt khoảng thời gian 2 tiếng đồng hồ của buổi trò chuyện &#8220;Tìm lại thời gian đã mất&#8221;, ba nhân sĩ cao niên đã chia sẻ thật nhiều, ngay cả những tình tiết khó tin với lớp trẻ, các bạn văn, độc giả quan tâm và báo giới. &#8220;<i>Nhờ <a href="http://vietnamnet.vn/vn/van-hoa/doc-cham/90573/co-gai-that-hoc-va-triet-gia-lang-man.html" target="_blank" rel="nofollow">J.J.Rousseau &#8211; triết gia người Pháp</a>, chúng tôi đã có hiểu biết để phản đối những người Pháp xâm lược. Sau này hòa bình, chúng tôi lại đọc &#8220;Số không và vô tận&#8221;, &#8220;Giờ thứ 25</i>&#8221; (dịch giả Dương Tường)&#8230; Cú sốc ập đến khi tri thức khách quan không được coi trọng, khi thấy người tốt bị nghi ngờ.</div>
<div>Thế nhưng họ đã tìm lại cho mình tinh thần &#8220;tái sinh&#8221; sau chuỗi ngày khủng hoảng. &#8220;<i>Tôi không có lời khuyên nào khác hơn cho các bạn là hãy sống và trải nghiệm. Giữ cho mình lý tưởng, sự lao động và hồn nhiên, trung thực với bản thân mình. Quan trọng nhất, dù ở đâu, ở thời kì nào cũng không thể không lao động, không làm việc</i>&#8221; &#8211; nhà giáo, nhà văn Phạm Toàn/ Châu Diên kết luận.</div>
<div></div>
<div id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2362">
<table id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2361" width="400" cellspacing="0" cellpadding="0" align="center">
<tbody id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2360">
<tr id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2359">
<td id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2358"><img id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2357" alt="" src="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2013/03/17/09/20130317093156_IMG_5203.JPG" /></td>
</tr>
<tr id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2365">
<td id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2364" style="text-align:center;">Nhà văn Bùi Ngọc Tấn và nhà văn Châu Diên</td>
</tr>
</tbody>
</table>
</div>
<p>Còn Bùi Ngọc Tấn nói: &#8220;Tôi chỉ chia sẻ kinh nghiệm của tôi với các bạn trẻ. Khi bị cuộc đời hạ đo vàn, hãy cố đứng dậy, làm một cái gì đó, gỡ lại được chút nào hay chút ấy. Đừng để mất hết.&#8221;</p>
<div>Những phút cuối của cuộc trò chuyện, khán thính giả đặt câu hỏi: &#8220;<i id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2370">Xin phép được hỏi trên tinh thần cởi mở và chia sẻ. Như đã nói, thế hệ của các ông là một thế hệ có khát vọng và đam mê, nhưng còn có thiếu sót gì không? Sai lầm lớn nhất của thế hệ các ông là gì và trách nhiệm để lại?</i>&#8220;</div>
<div id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2375">&#8220;<i id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2382">Nếu có thì cũng là sai lầm đáng yêu thôi</i>&#8221; &#8211; nhà văn Bùi Ngọc Tấn đáp - Xin trích một câu trong Chuyện kể năm 2000 không biết Già Đô nói với Hăn hay Hắn nói với Già Đô tôi không nhớ nữa<i id="yui_3_7_2_1_1364243304997_2376"> &#8221;Lỗi của chúng mình là tin tưởng quá&#8221;</i>.</div>
<div></div>
<div>Theo Tien Phong</div>
<div><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/20130315_213237.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-883" alt="20130315_213237" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/20130315_213237.jpg?w=468&#038;h=351" width="468" height="351" /></a> <a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/20130315_213150.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-884" alt="20130315_213150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/20130315_213150.jpg?w=468&#038;h=351" width="468" height="351" /></a> <a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/20130315_195801.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-885" alt="20130315_195801" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/20130315_195801.jpg?w=468&#038;h=351" width="468" height="351" /></a> <a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0229.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-886" alt="IMG_0229" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0229.jpg?w=468&#038;h=312" width="468" height="312" /></a> <a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0198.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-887" alt="Quang cảnh buổi tọa đàm" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0198.jpg?w=468&#038;h=312" width="468" height="312" /></a> <a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0185.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-888" alt="Dịch giả Tây Hà đang trả lời" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0185.jpg?w=468&#038;h=312" width="468" height="312" /></a> <a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0162.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-889" alt="Bạn đọc đặt câu hỏi" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0162.jpg?w=468&#038;h=312" width="468" height="312" /></a> <a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0296.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-890" alt="IMG_0296" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0296.jpg?w=468&#038;h=312" width="468" height="312" /></a> <a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0289.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-891" alt="IMG_0289" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0289.jpg?w=468&#038;h=312" width="468" height="312" /></a> <a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0268.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-892" alt="Quang cảnh buổi tọa đàm" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0268.jpg?w=468&#038;h=312" width="468" height="312" /></a> <a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0240.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-893" alt="Quang cảnh buổi tọa đàm" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0240.jpg?w=468&#038;h=312" width="468" height="312" /></a> <a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0497.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-894" alt="Dịch giả Dương Tường và bạn đọc" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0497.jpg?w=468&#038;h=312" width="468" height="312" /></a></p>
<div id="attachment_895" class="wp-caption aligncenter" style="width: 478px"><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0483.jpg"><img class="size-full wp-image-895" alt="Với dịch giả Tây Hà (Biển và chim bói cá) và bạn đọc" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0483.jpg?w=468&#038;h=312" width="468" height="312" /></a><p class="wp-caption-text">Với dịch giả Tây Hà (Biển và chim bói cá) và bạn đọc</p></div>
<p><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0472.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-896" alt="IMG_0472" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0472.jpg?w=468&#038;h=702" width="468" height="702" /></a></div>
<br />  <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=880&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://buingoctan.wordpress.com/2013/03/25/tim-lai-thoi-gian-da-mat/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/784cbac2db0814afecc8fe7deeec9a4e?s=96&#38;d=wavatar&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">admin@buingoctan.info</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2013/03/17/09/20130317093156_IMG_5200.JPG" medium="image" />

		<media:content url="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2013/03/17/09/20130317093156_IMG_5205.JPG" medium="image" />

		<media:content url="http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2013/03/17/09/20130317093156_IMG_5203.JPG" medium="image" />

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/20130315_213237.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">20130315_213237</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/20130315_213150.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">20130315_213150</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/20130315_195801.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">20130315_195801</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0229.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">IMG_0229</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0198.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Quang cảnh buổi tọa đàm</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0185.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Dịch giả Tây Hà đang trả lời</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0162.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Bạn đọc đặt câu hỏi</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0296.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">IMG_0296</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0289.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">IMG_0289</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0268.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Quang cảnh buổi tọa đàm</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0240.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Quang cảnh buổi tọa đàm</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0497.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Dịch giả Dương Tường và bạn đọc</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0483.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Với dịch giả Tây Hà (Biển và chim bói cá) và bạn đọc</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/03/img_0472.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">IMG_0472</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Con  chó  sân sau</title>
		<link>http://buingoctan.wordpress.com/2013/02/08/con-cho-san-sau/</link>
		<comments>http://buingoctan.wordpress.com/2013/02/08/con-cho-san-sau/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 08 Feb 2013 01:49:30 +0000</pubDate>
		<dc:creator>CN</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tư liệu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://buingoctan.wordpress.com/?p=873</guid>
		<description><![CDATA[Con  chó  sân  sau  (Như là) Truyện ngắn Tôi biết tin quyển tiểu thuyết của tôi bị cấm khi vừa chia tay mấy người bạn bên bàn bia cỏ vỉa hè trở về nhà. Vốn không phải dân bia rượu, nhưng chiều hôm đó tôi đã hơi quá chén. Bởi cuộc bia ngẫu hứng này [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=873&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p style="text-align:center;"><strong><span style="font-size:13px;line-height:19px;">Con  chó  sân  sau</span></strong></p>
<p style="text-align:right;" align="center"> <i>(Như là) Truyện ngắn</i></p>
<p>Tôi biết tin quyển tiểu thuyết của tôi bị cấm khi vừa chia tay mấy người bạn bên bàn bia cỏ vỉa hè trở về nhà. Vốn không phải dân bia rượu, nhưng chiều hôm đó tôi đã hơi quá chén. Bởi cuộc bia ngẫu hứng này được tổ chức là vì tôi. Những vại bia lạnh thấu cổ, lạnh tới ngực, lạnh xuống tận bụng  được mọi người nâng lên đặt xuống là để thêm men, thêm lời chúc mừng tập sách còn đang trong thời gian lưu chiểu nhưng đã ánh lên những tia sáng của một buổi sớm mai và sự cựa mình của gió. Nhiều người đã tìm mua, có người mua đến mấy chục quyển để tặng bạn. Người gọi điện, người viết thư chúc mừng. Cả những bức thư cảm ơn vợ tôi, “nhờ có chị mà những điều vô ngôn đã được nói thành lời” “cầu cho cuộc đời chính thống biết chấp nhận nó”. Nhiều nhà thơ đã gửi cho tôi những bài thơ đầy cảm xúc viết ngay giữa đêm khuya khi vừa đọc xong tập sách. Rõ ràng nó đã tạo nên dư luận, hứa hẹn một thành công hằng mong ước.</p>
<p>Rời bàn bia, lòng đầy ắp niềm vui, vừa bước vào cửa, đã thấy vợ tôi đi như chạy từ phía trong ra:</p>
<p>-Sách của mình bị cấm rồi!</p>
<p>Tôi tỉnh hẳn men bia dù vẫn chưa hiểu việc gì đã xẩy ra và liền sau đó một câu trách giống như một lời than của vợ:</p>
<p>-Bao giờ xẩy ra chuyện thì ở nhà cũng chỉ mỗi mình em.</p>
<p>Tôi đã hiểu. Giờ thì đã hiểu. Đã có cảm giác. Cảm giác bị giáng một đòn, bị xúc phạm, lăng nhục! Như mấy chục năm trước trong phòng hỏi cung khi nghe những lời mạt sát, vu cáo, phải lấy hết sức bịt miệng một ngọn núi nghẹn ngào. Nhìn dáng người nhỏ bé, nét mặt lo lắng, thất vọng của vợ, thương quá. Họ đã tiêu diệt vợ chồng tôi và bây giờ họ tiêu diệt tập sách của tôi viết về sự tiêu diệt đó.</p>
<p>-Anh Cao Giang trên nhà xuất bản gọi điện về nói: Buổi sáng giám đốc vừa quyết định in thêm 1500 tập nữa thì buổi chiều có lệnh đình chỉ phát hành.</p>
<p>Tôi nghĩ ngay đến các anh chị ở nhà xuất bản đã in sách cho tôi. Tôi là nguyên nhân tai họa của họ, nhất là với giám đốc Bùi Văn Ngợi.</p>
<p>-Chú Hoàng Hưng ở Sài gòn vừa gọi điện thoại báo tin ngày mai có một phóng viên bay ra phỏng vấn anh về tập sách, một nữ phóng viên, anh chuẩn bị tiếp khách. Em bảo sách bị cấm rồi. Vừa có lệnh xong. Chú ấy cứ “thế à, thế à” mãi sau mới nói “thôi anh chị cứ yên tâm, bây giờ không như ngày xưa nữa”.</p>
<p>Bây giờ không như ngày xưa nhưng vẫn là cái <i>ngày xư</i>a ấy kéo dài. Có thể tôi sẽ bị bắt trở lại cũng như gặp nhiều hiểm nguy, một tai nạn giao thông chẳng hạn. Còn Ngợi… Điều gì đang đợi chờ anh? Tôi bước tới nơi đặt máy điện thoại, bấm số:</p>
<p>-Tôi rất áy náy vì tôi mà các anh bị lôi thôi.</p>
<p>Tiếng Ngợi vang lên bên tai tôi, bình tĩnh, tự tin khiến tôi bất ngờ:</p>
<p>-Sao anh lại nói như vậy? Chúng ta làm một việc mà chúng ta tin rằng có lợi cho dân cho nước. Tôi chịu trách nhiệm về quyết định của tôi, công việc của tôi. Có nhiều điều không tiện nói qua điện thoại. Anh hiểu ý tôi chứ. Nếu có điều kiện mời anh lên tôi. Chúng ta sẽ gặp nhau ở Hà Nội. Anh nhớ thu hết số sách ở Hải Phòng, tôi sẽ cho xe xuống chở lên.</p>
<p>Giọng nói, cách nói vững vàng tự tin của anh làm tôi yên tâm dù lòng đầy phẫn nộ, không muốn nộp một quyển sách nào. Thu xếp một số công việc dở dang, chuyển số sách gửi những người quen về nhà, mấy hôm sau tôi lên Hà Nội.</p>
<p>Vẫn khuôn mặt xương xương thanh tú, cặp mắt sáng và nụ cười tươi như những lần gặp trước, như chẳng có chuyện gì xẩy ra, Bùi Văn Ngợi bắt tay tôi rất chặt. Rồi mở tủ lấy ra một chai Grant (một loại uyt xki) uống dở. Chúng tôi chạm cốc. Tôi nói với anh rằng tập sách của tôi là đứa con chung của tôi và nhà xuất bản. Điều tôi lo là lo cho các anh, nhất là Ngợi chứ tôi có còn gì để mất nữa đâu. Giờ đây tôi với nhà xuất bản là một. Tôi sẽ nộp lại toàn bộ số sách, không để các anh gặp khó khăn. Tập sách tôi viết, nhưng anh là người chịu trách nhiệm xuất bản. Chính vì vậy mà trong lời đề tặng Ngợi, tôi ghi <i>Tặng anh Bùi Văn Ngợi người đã ký quyết định cho tập sách này bước vào đời</i>.</p>
<p>Ngợi sôi nổi:</p>
<p>-Tôi phải nói với anh rằng tập sách rất được hoan nghênh. Nhà xuất bản từ khi tôi về làm giám đốc chưa có tập nào được hoan nghênh như vậy. Nhiều người nói với tôi: Trong đời làm xuất bản ra được một tập sách như thế là hoàn thành nhiệm vụ rồi. Điều đó càng làm chúng ta tin rằng chúng ta làm một việc tốt. Quyển sách của anh, tôi đọc, tôi ký quyết định. Tôi chịu trách nhiệm. Sang năm 2000 rồi, ai mà không nghĩ đến vận mệnh đất nước, ai không nghĩ đến nhân dân. Trước đây một nước 400 đô la một đầu người có thể đánh thắng một nước 40.000 đô la một đầu người, nhưng bây giờ có thể như thế được không? Và nếu cuộc chiến tranh của chúng ta nổ ra trong thời điểm hiện nay thì liệu có hơn Kô-sô-vô không. Phá vỡ bao cấp trong kinh tế là tối cần thiết, nhưng còn phải phá vỡ bao cấp trong cái đầu, trong tư tưỏng nữa.</p>
<p>Anh chỉ lên đầu và khoanh một vòng chung quanh mái tóc thưa của anh.</p>
<p>-Vợ tôi đọc, nói với tôi là anh cứ làm những việc thế này thế nọ. Tôi bảo bà ấy: Thứ nhất là em ngồi đằng sau xe, anh không nhìn được vào mắt em vì anh phải nhìn đường, nếu không, đâm vào xe người ta gây tai nạn. Thứ hai là đến thăm ông ngoại thì cứ đến đi đã. Việc của anh, anh lo. Tôi đưa tập sách cho thằng con tôi đọc. Cháu đang học đại học. Đọc xong nó không nói gì. Cháu chỉ bảo mẹ: Việc của bố để bố giải quyết mẹ ạ. Thấy điện thoại gọi đến nhiều quá bà ấy hoảng. Bà ấy sợ nhiều thứ lắm. Cũng phải thôi. Ai mà không sợ, nhất là sợ vỡ niêu cơm. Nhưng tôi thì không. Bây giờ có bao cách kiếm sống. Tôi có bằng lái xe. Tôi đã đi thanh niên xung phong. Với cái trí tuệ trung bình như tôi cứ đi họp thôi, mỗi cuộc họp một cái phong bì một trăm nghìn. Quá đơn giản mà chẳng phải động não.</p>
<p>Có người vợ nào không phải gánh nỗi lo của chồng. Gia đình tôi, tôi biết. Không chỉ nỗi lo, cả đau khổ nữa. Đau khổ cả đời. Tôi nghĩ mình thật có lỗi với chị Ngợi.</p>
<p>Ngợi hút thuốc và triết lý:</p>
<p>-Con người ta có nhiều vai diễn lắm. ở cơ quan là thủ trưởng, về nhà là chồng, là bố. Đi họp là <i>tép</i>. Đừng quên vai diễn. Tôi đi họp, gặp anh Hồ Anh Dũng tổng giám đốc truyền hình. Chả trước tôi là cán bộ của anh Dũng. Sếp  Dũng hỏi tôi: &#8220;Sao ra tập sách căng thế?&#8221; Tôi chỉ cười: &#8220;Cũng phải dùng đến lưỡi dao mổ thôi anh ạ. Bây giờ không thể cứ dùng thuốc giảm đau quá hạn, thuốc bổ B1 mốc được nữa. Ung thư toàn thân rồi. Di căn rồi!&#8221; Bạn bè tôi bây giờ phần lớn là vụ, vị, là tổng biên tập. Sáng nay có hai ông tổng biên tập đến đây hỏi xin sách. Tôi bảo hiện nay đang có chỉ thị ngừng phát hành. Có đấy nhưng không đưa cho các anh được. Tập sách của anh đang là thời thượng mà. Gặp nhau, các vị hỏi nhau: Đã đọc <a href="http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/"><i>Chuyện kể năm 2000</i></a> chưa. Viết ghê lắm. Mình có một bộ.</p>
<p>Ngợi cười sảng khoái. Giữa lúc <i>sinh mạng chính trị </i>của anh đang bị đe doạ, cái ghế của anh lung lay tới tận gốc, chưa một lần tôi thấy anh buồn.</p>
<p>-Cục xuất bản bảo tôi là lừa cục khi đăng ký đề tài. Tôi bảo chúng tôi không đánh lừa, nội dung tập sách không viết về cái thiện và cái ác là gì? Họ bảo nhưng phải tóm tắt nội dung chứ. Tôi bảo thế các anh quy định lại đi. Tác phẩm nào chúng tôi in được thì cứ in, còn tác phẩm nào loại nào phải gửi cả bản thảo lên cho các anh đọc. Cục xuất bản còn bảo chúng tôi tổ chức hội thảo. Tôi bảo hội thảo cũng phải có thời gian đọc nữa chứ.</p>
<p>Tôi vội nói:</p>
<p>-Mình đứng ra tổ chức hội thảo, sao anh không tổ chức. Mình được mời  đại biểu cơ mà.</p>
<p>Ngợi cười to trước sự ngu ngốc của tôi. Anh nghiêm mặt:</p>
<p>-Mình mời người của mình. Trình danh sách với họ. Họ điền thêm một danh sách khác. Anh mời thêm những người này để rộng đường dư luận. Thêm người là thêm tiền. Chuẩn bị hội thảo phải vài tháng, mất vài trăm triệu là ít. Đấy là chưa kể, hôm sau hội thảo thì tối hôm trước người ta đến tận nhà những<i> người của mình,</i> yêu cầu phải phát biểu thế này thế nọ.</p>
<p>Tôi thành thật:</p>
<p>-Đến chết tôi cũng không chừa được bệnh ngây thơ.</p>
<p>Tôi rất kính trọng anh khi anh nói:</p>
<p>-Anh đừng thương cảm cho tôi. Không in sách của anh, tôi sẽ in sách của người khác, cũng như thế. Tôi làm giám đốc ngày nào biết ngày ấy thôi. Đi khỏi đây cũng được nhưng thương anh em. Anh em lại phải mất sáu tháng dò xét người thủ trưởng của mình. Làm cầm chừng. Nghe ngóng. Dạo tôi mới về làm giám đốc là thế đấy. Anh em dò ý thủ trưởng mất nửa năm. Tôi về đây có người bảo gánh cái gánh ấy nặng đấy. Họ nói thế nghĩa là họ mỉa mình đấy anh ạ. Rồi bây giờ thì bắt tay: Sao? Đang khó khăn phải không? Tức là họ vui: Thằng ấy sắp chết rồi. Như thế đấy.</p>
<p>Anh như đúc kết một chân lý:</p>
<p>-Có những người muốn mình chết. Đến khi mình chết họ lại thương. &#8211; Ngợi cười hồn nhiên và cau mặt &#8211; Họ thương thật. Nhưng tình thương ấy là tình thương dã man nhất.</p>
<p>Tôi hiểu được cái tình cảm ấy, cái ngôn ngữ ấy. Như thơ Nguyễn Duy<i> hôn má bên này bật máu má bên kia</i>.</p>
<p>Ai cũng biết trước mặt anh là những ngày đen tối. Bởi anh đã phạm vào điều cốt lõi nhất trong kỷ luật của Đảng, một điều tối kỵ: Mất lập trường! Lập trường là thước đo, là điều gốc rễ quyết định tất cả. Là sự trung thành tuyệt đối với chủ nghĩa, với Đảng với chế độ, không giao động ngả nghiêng. Ngợi đã thấy cây mà không thấy rừng. Lẫn lộn hiện tượng với bản chất. Không gì nguy hiểm bằng sự thiếu kiên định của giai cấp tiểu tư sản bấp bênh… Tôi như đã nghe thấy những điều người ta buộc tội anh. Mất chức? Về hưu trước tuổi hay cho thôi việc? Như hiểu được những gì tôi nghĩ, anh chậm rãi kể:</p>
<p>-Tôi cùng học chính trị với một đồng chí thường vụ trung ương Đoàn. Chúng tôi phân công nhau làm bài và mệt quá cùng ra uống nước nghỉ giải lao thì điện thoại di động của anh ta kêu. Tôi nghe rõ tiếng ông trưởng ban tư tưởng văn hóa trung ương Đảng: Sao? Đã viết quyết định <i>ủng hộ</i> thằng Ngợi chưa? Tức là viết quyết định <i>kỷ luật</i> đấy. Anh ta trả lời rất khẽ. Tôi bảo: Ông cứ nói thoải mái. Tôi nghe hết cả rồi. Có gì mà ông phải giấu tôi. Cho nên thực sự tôi thương anh em. Guồng máy đang vận hành tốt. Mình ở lại ngày nào biết ngày ấy. Cũng có thể các ông ấy chưa hất mình đi ngay. Cứ để một thời gian nữa rồi mới hất. Như thế êm hơn. Đỡ dư luận. Trong nước ngoài nước xì xèo không có lợi.</p>
<p>Nhấp một ngụm rượu nhỏ, anh tiếp:</p>
<p>-Thông thường khi xẩy ra một vụ việc gì đó, đương sự hoặc là đến nơi này nơi khác thanh minh hoặc gõ cửa xin nhờ vả, giúp đỡ. Các sếp cứ chờ một trong hai thái độ quen thuộc ấy, nhưng cả hai đều không xẩy ra. Các ông ấy cũng hơi lạ. Lần đầu tiên các sếp thấy một thái độ như vậy. Cái-thằng-đương-sự không đi đâu cả. Vẫn cứ bình thường.</p>
<p>Anh như đang cố nén một tiếng cười, rõ ràng anh sắp kể một câu chuyện rất thú vị:</p>
<p>-Nhiều người có quyền sinh quyền sát đối với tôi, có thể ngồi ký lệnh cách chức tôi ngay tại đây, tại cái bàn này, sau khi đọc xong tập tiểu thuyết của anh, nói với tôi: &#8220;Hay quá. Chân thực. Cảm động. Lâu lắm mới đọc một quyển sách thích như thế. Bà vợ mình vừa đọc vừa khóc. Tớ đọc cũng chảy nước mắt. (Và Ngợi chuyển giọng) Nhưng đây là tớ nói riêng với cậu thôi. Ra hội nghị tớ nói khác đấy.&#8221;</p>
<p>Anh vỗ vai tôi, bắt chước cái động tác cấp trên đã làm với anh cho thêm phần thân mật, thành thật một cách bỗ bã. Và cười phá lên. Tôi cũng cười dòn dã. Thật không ngờ chúng tôi vẫn còn cười sảng khoái được như thế.</p>
<p>Đứng dậy để chia tay, tiễn tôi ra khỏi cửa tới hành lang, anh còn thì thầm:</p>
<p>-Anh thu sách về rồi hả. Tôi sẽ cho xe xuống Hải Phòng xe lên. Lọt được một quyển cũng là thắng lợi rồi.</p>
<p>Tôi ôm lấy Ngợi, cảm thấy như đã quen anh, đã than thiết với anh  từ bao giờ rồi và thả bộ về nhà Lê Bầu khi ấy vẫn còn ở phố Phùng Hưng. Câu chuyện Bùi Văn Ngợi kể về những người cấp trên của anh đọc quyển tiểu thuyết của tôi khen hay nhưng chỉ nói riêng với nhau thôi rồi chính những người ấy khi họp thành một hội nghị lại nói với nhau trái ngược hẳn những gì họ nghĩ, trái ngược hẳn những gì họ đã nói cùng nhau, điều ấy cứ vương vấn tâm trí tôi. Dù sao cũng phải biết ngượng chứ. Ngượng với nhau. Và ngượng với chính mình. Ngượng với chính mình mới là điều quan trọng. Không biết xấu hổ với chính mình, không biết đỏ mặt với chính mình, không còn chút liêm sỉ ấy, con người đi về đâu?</p>
<p>Biết tôi lên gặp Bùi Văn Ngợi, Lê Bầu ngồi ở cửa đợi tôi và sốt ruột muốn biết “tin sốt dẻo”. Nhưng tôi chưa thể nói cùng anh. Tôi phải đi tiểu cái đã. Xin lỗi bạn đọc. Sự thật là như vậy. Suốt cả buổi chỉ uống, bụng tôi căng cứng. Tôi bảo Bầu:</p>
<p>-Ông đi với tôi xuống nhà một tý…</p>
<p>Phải dẫn giải một chút về nhà Bầu. Anh sống độc thân trong một căn buồng tập thể chiều ngang 2 mét, chiều dài 5 mét chất đầy sách báo. Một tấm rèm vải cắt ngang cái ống hẹp là nhà anh thành hai nửa ngắn. Nửa ngoài đặt bàn viết và một manh chiếu rải xuống đất làm &#8220;xa lông&#8221; tiếp khách. Cái “xa lông” này lúc nào cũng ẩm vì nước sôi vì bã chè, nhiều cát đọng bên dưới và tàn thuốc lá bên trên. Nửa trong, sau rèm là giường ngủ. Vệ sinh, tắm rửa ở phía sau nhà, phải đi qua một mảnh sân nhỏ, có một cái giếng ở giữa sân, kiểu nhà Hà Nội cổ. Mảnh sân ấy gần đây xuất hiện một con bec giê to lớn, dữ tợn. Mỗi khi tôi có việc đi qua sân bao giờ Bầu cũng phải đi kèm. Con béc giê nhìn tôi nhe nanh gừ gừ như hâm nóng lên lòng căm thù rồi lao vụt ra. Đà phóng quá mạnh khiến sợi xích giật nó lại. Không có gì bảo đảm rằng sợi xích không đứt hay cái móc sắt bắt vào tường không bị bung ra. Bầu phải theo tôi, đi về phía con chó, che chắn cho tôi. Anh quát nó. Nó cúp đuôi lùi lùi và nằm vào chỗ cũ. Đi vệ sinh ở nhà anh quả là gian khổ. Tôi cứ phải bảo anh đi cùng tôi về phía sau nhà.</p>
<p>Nhưng lần này tôi chưa nói hết câu, anh đã cười:</p>
<p>-Kéo rèm lại. Chậu ở gầm giường ấy.</p>
<p>Tôi chưa hiểu ra sao, anh đã kéo rèm và lôi từ gầm giường ra một cái chậu men hoa to. Tôi ngơ ngác nhìn cái chậu in hình chim bay bướm lượn, mặt trời lên rất đẹp, như một cái chậu rửa mặt. Bầu giải thích:</p>
<p>-Để đem đổ ở ngoài đường, không ai nghĩ là mình đổ nước giải.</p>
<p>Vậy là không phải xuống nhà, qua mặt con béc giê hung dữ. Thật tuyệt vời cái sáng kiến này. Xong cái việc ấy tôi mới thuật lại chuyện gặp Bùi Văn Ngợi. Câu chuyện của chúng tôi bị ngắt quãng vì người bán bún vỉa hè trước cửa ló đầu vào, đưa cho Bầu một túi ni lông bẩn thỉu, nhỏ nhưng nặng:</p>
<p>-Của ông Bầu đây.</p>
<p>Một món gì đó do anh đặt hàng. Nhưng sao lại đựng trong túi ni lông nhầu nát bẩn thỉu, đất cát thế kia. Lại càng không hiểu khi thấy anh nhanh nhẹn đỡ lấy cái túi, chẳng buồn nhòm ngó, quẳng ngay vào gầm bàn tối, sát cái bếp dầu. Rồi moi ở đấy ra một túi khác, cũng bẩn và buộc kín như vậy nhưng to hơn, nặng hơn:</p>
<p>-Túi hôm qua vẫn còn đây này.</p>
<p>Anh bưng chậu men nước tiểu và xách cái <i>túi hôm qua</i> bước ra vỉa hè, đổ nước tiểu và vất túi xuống rãnh nước sát lòng đường. Không biết là túi gì. Rất bí hiểm.</p>
<p>-Túi xương. Cái con béc giê sân sau ấy, ông biết không. Rất khốn nạn. Mọi khi ông đi vệ sinh, qua sân, nó cắn, tôi mắng là nó im ngay. Nhưng đấy là lúc vắng chủ. Còn khi có mặt chủ, chính tôi nó cũng cắn. Mà dạo này thằng chủ thất nghiệp, nằm nhà mấy tháng rồi. Thế mới gay chứ. Vẫn phải ra đằng sau tắm táp đi đồng đi áng. Mới tính xin tý xương cho nó gặm để lấy lòng nó. Nhưng chắc không ăn thua. Bao nhiêu xương rồi. Gặm vẫn gặm. Cắn vẫn cắn. Sủa vẫn sủa. Vắng chủ thì im thin thít. Lại còn vẫy đuôi rất biết điều. Nhưng cứ có mặt chủ là sủa. Là lao ra đớp. Là nhe răng trắng nhởn ra. Khốn nạn thế chứ&#8230;</p>
<p>Bầu nhăn mặt vẻ ghê tởm. Còn tôi phá lên cười. Cười và thoáng nghĩ không biết đã nghe chuyện này ở đâu rồi.</p>
<p align="right">B.N.T.</p>
<p><i> <a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/02/img_3928-1.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-878" alt="IMG_3928 (1)" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/02/img_3928-1.jpg?w=468&#038;h=351" width="468" height="351" /></a></i></p>
<p style="text-align:center;">Bên dòng sông Charles (Boston, Mỹ)</p>
<p><i> </i></p>
<br />  <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=873&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://buingoctan.wordpress.com/2013/02/08/con-cho-san-sau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/784cbac2db0814afecc8fe7deeec9a4e?s=96&#38;d=wavatar&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">admin@buingoctan.info</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/02/img_3928-1.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">IMG_3928 (1)</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Đi là sống</title>
		<link>http://buingoctan.wordpress.com/2013/02/04/di-la-song/</link>
		<comments>http://buingoctan.wordpress.com/2013/02/04/di-la-song/#comments</comments>
		<pubDate>Mon, 04 Feb 2013 03:40:51 +0000</pubDate>
		<dc:creator>CN</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hình ảnh]]></category>
		<category><![CDATA[Tư liệu]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://buingoctan.wordpress.com/?p=870</guid>
		<description><![CDATA[Đi Là Sống  (Nguyên văn bài viết trên Lao Động số Tết Quý Tỵ) Những ngày ở Pháp tôi đã hiểu ra điều đơn giản ấy. Đi là sống. 12 giờ bay không chợp mắt một giây. Nhìn qua cửa máy bay thấy mây, thấy những chóp núi lô nhô xanh thẫm phủ những mảng [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=870&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<h1 align="center"><strong><span style="font-size:13px;line-height:19px;">Đi Là Sống</span></strong></h1>
<p style="text-align:center;"> <i>(Nguyên văn bài viết trên Lao Động số Tết Quý Tỵ)</i></p>
<p>Những ngày ở Pháp tôi đã hiểu ra điều đơn giản ấy. Đi là sống. 12 giờ bay không chợp mắt một giây. Nhìn qua cửa máy bay thấy mây, thấy những chóp núi lô nhô xanh thẫm phủ những mảng tuyết trắng xóa. Nhìn lên màn hình có quả địa cầu, biết mình đang đi vào vùng đêm tối… Rồi sân bay Charles de Gaulle. Ra đón không chỉ có những bạn đọc bên Pháp mà cả Dương Thụ.</p>
<p>Sau hai ngày về nhà Đặng Tiến thám hiểm vùng ngoại thành Orleans có dòng sông Loiret với những con thiên nga trắng toát cổ cong lộng lẫy, những bông lau phất khơ ven bờ “rất sông Lô”, tôi và Dương Thụ ngược lên Lille, một thành phố phía Bắc nước Pháp. Thụ có người quen ở đó, anh Kamal Nguyễn, một người Pháp gốc Việt lai ấn. Lille với những ngõ nhỏ sạch bong dài sâu hun hút đầy vẻ mời chào, với quảng trường Place du Concert, vút tận trời xanh tượng ba cô gái dát vàng trên nóc ngôi nhà toà soạn báo <i>Tiếng nói phương Bắc</i>. Lille với tiếng móng ngựa lóc cóc gõ trên đường lát đá chở những tốp khách du lịch, cầm cương những con ngựa nâu cao lớn, bờm xén tỉa rủ về một bên luôn là một cô gái &#8211; khách du lịch, còn người xà ích ngồi ghế liền bên.</p>
<p>Ra đón chúng tôi ở sân ga Lille không chỉ Kamal mà còn có một thiếu phụ tóc vàng, chị Malika, bạn Kamal. Sau khi dẫn chúng tôi về nhà cất va li, ngay lập tức Kamal lái ô tô đưa chúng tôi ra khỏi Lille. Malika cùng đi với chúng tôi, một Malika cao gần mét tám, mảnh dẻ như người mẫu, tóc vàng rực mà sau này Kamal cho biết đã phải nhuộm cho sẫm đi chút ít, mái tóc bập bềnh &#8211; cái đích tôi luôn dõi theo trong những buổi la cà chợ phiên đông đúc để không bị lạc, một Malika ít nói với nét mặt buồn.</p>
<p>Xe đã ra khỏi Lille và nhập vào những con đường Châu Âu. Ôi những con đường Châu Âu! Sẽ suốt đời không quên những con đường ấy. Những con đường cao tốc gần như không một chỗ lồi lõm, những con đường tám làn xe chạy với tốc độ 120 ki lô mét giờ không một tiếng còi, những con đường chồng lên nhau, tầng trên tầng dưới, vòng lên cao, rồi thoai thoải nghiêng nghiêng sà xuống làm thành những đường cong, khiến người ngồi trong xe có cảm giác đang bay lượn, những con đường dẫn tới vô tận, những con đường làm tôi sống lại tuổi thơ.</p>
<p>Đang mải mê chiêm ngưỡng vẻ đẹp của những con đường, những cánh đồng Châu Âu, chợt Kamal kêu:</p>
<p>-Qua biên giới rồi! Chúng ta đang trên đất Bỉ.</p>
<p>Tôi giật mình:</p>
<p>-Đâu? Đâu? Biên giới đâu?</p>
<p>Và vội quay đầu lại phía sau. Vẫn chỉ là những làn đường, những chiếc xe xuôi ngược nối nhau. Như mọi nơi trên con đường này. Đường vẫn vậy. Xe vẫn vậy. Những đàn bò, những cánh đồng cỏ, những ruộng ngô đang trổ bông vun vút lướt qua vẫn vậy. Chẳng biết đâu là Pháp và đâu là Bỉ. Trong tâm trí tôi, biên giới là một cái gì rất thiêng liêng. Biên giới đồng nghĩa với Tổ Quốc. Biên giới là địa đầu, là xương máu cha ông tiên tổ, là lịch sử, là truyền thống, cội nguồn, là những cuộc chiến tranh, những âm mưu, những cuộc đột nhập, là người phát ngôn bộ Ngoại Giao tuyên bố, là <i>hôn má bên này bật máu má bên kia (1),</i> là gìn giữ từng mét đất cũng như những cuộc<i> mở mang bờ cõi.</i> Tôi không tin lại có thể <i>vượt biên</i> quá bình thường như chúng tôi vừa làm. Tôi không tin lại có những biên giới chẳng đem lại một chút xúc động cổ điển nào khi vượt qua, cho dù tôi biết Liên minh Châu Âu giờ đây đã có đồng tiền chung và tự do đi lại. Chúng ta đã trải qua hai cuộc chiến tranh biên giới đẫm máu với hai nước cộng sản, hai nước cùng hô vang khẩu hiệu của Mác: <i>Vô sản toàn thế giới liên hiệp lại!</i> Báo chí nước ta vừa đưa tin những cuộc chôn đặt cột mốc biên giới có cả sự chứng kiến của hai bên như một  mong mỏi rồi đây cuộc sống sẽ được bình yên. <i>Ta mơ trần gian lúc san bằng hết biên thuỳ. Chỉ còn loài người, chỉ còn tình thương trùm lên thế giới. </i>Hồi kháng chiến chống Pháp chúng tôi đã hát như vậy. Hát và tin chủ nghĩa cộng sản sẽ làm được như vậy!!<i></i></p>
<p>Tôi bảo Kamal:</p>
<p>-Lần sau gần tới biên giới, anh báo trước tôi biết và cho xe đi chậm lại Kamal nhé.</p>
<p>Chiều hôm sau chúng tôi lại đi trên con đường ấy, không phải để sang Bỉ mà tới Hà Lan thăm đê biển Hà Lan. Kamal đã làm theo yêu cầu của tôi. Biên giới Pháp – Bỉ cách Lille khoảng 30 km. Không ba ri e. Không hải quan làm thủ tục. Cũng không còn dấu vết những ngôi nhà trước đây từng là cơ quan cửa khẩu. Cột mốc biên giới chỉ nhỏ bằng cột xi măng đánh dấu ki lô mét vẫn trồng trên đường 5 nối liền Hải Phòng Hà Nội nhỏ thấp ở rìa đường, và cũng được trồng ở rìa đường:</p>
<p style="padding-left:30px;"><b>BELGIE</b></p>
<p style="padding-left:30px;">Km 0</p>
<p>Tất cả chỉ có vậy. Chẳng thấy gì vĩ đại thiêng liêng như người ta vẫn nghĩ, vẫn nói về nhưng ki lô mét số không, những địa đầu. Chẳng thấy kết thúc một cái gì và mở ra một cái gì. Chỉ là thanh bình nối tiếp thanh bình, tin cậy nối tiếp tin cậy, một an lạc bao trùm không gian trong suốt của Châu Âu. Kamal nói:</p>
<p>-Đây là xứ Flandre.</p>
<p>Lại một bất ngờ nữa. Flandre thuộc Pháp và Flandre thuộc Bỉ. Địa danh này, những con đường này đã nằm trong một quyển tiểu thuyết đoạt giải Nobel. Claude Simon. <i>Những con đường xứ Flandre.</i> Dương Tường dịch. Giá có Dương Tường ở đây cùng tham gia cuộc du hành&#8230;</p>
<p>Trong mười ngày ở Lille, tôi đã đi qua những con đường xứ Flandre, những ngọn đồi xứ Flandre nhiều lần. Đó là những nhánh rẽ từ những đại xa lộ vào các ngọn đồi mà thoạt nhìn ta cứ nghĩ là những khu rừng. Chỉ đến khi tới gần mới thấy đó là đường phố, những ngôi nhà, những biệt thự, những quảng trường, những cửa hiệu, những nhà thờ… Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa tôi với xứ Flandre là xứ Flandre thuộc Bỉ. Ngay trong buổi chiều chúng tôi tới Lille, gặp Kamal. Kéo chúng tôi vào một cửa hàng, ngồi uống mỗi người một chai bia Bỉ, Kamal bảo chúng tôi đứng lên ra xe ô tô:</p>
<p>-Gần đây có một cửa hàng bán sườn nướng ngon lắm.</p>
<p>Xe lại lăn bánh trên con đường nhựa, xuống một sườn đồi thoai thoải, lượn quanh co trên một cánh đồng nhỏ và lại leo dốc. Một restaurant khác trên đỉnh một ngọn đồi. Khoảng đất rộng phía sau nhà hàng đậu kín ô tô. Chúng tôi xuống xe đi qua một mảnh sân hẹp. Nhà hàng thấp và cũ kỹ. Mái lợp đá đen. Tường để nguyên gạch mộc. Dính vào tường là hai cái vô lăng tầu thuỷ bằng gỗ, một cái to một cái nhỏ, gợi những cuộc viễn du của những mạch lô hoặc dấu vết của những “Viking đầu quấn lá sồi”. Những thùng gỗ to xếp cạnh tường, những thùng rượu vang mà bên trong hẳn là rỗng, không có rượu, chỉ để tăng thêm không khí ẩm thực khi khách bước vào trong nhà ngồi trước bàn ăn gọi món. Ngay cửa nhà hàng là một chiếc xe bò với những bánh xe bằng gỗ lớn, chiếc xe hẳn chưa lăn bánh một lần, trong xe chất đầy những khúc gỗ tròn cưa cắt bằng nhau, chờ bổ cho vào lò, nhưng sẽ chẳng bao giờ được nhận một nhát rìu, chúng có mặt chỉ để gợi một không khí cổ xưa.</p>
<p>Trong nhà đã kín thực khách. Toàn những người châu Âu. Những trai thanh gái lịch, những ông bà đứng tuổi và có tuổi im lặng ăn, im lặng uống. Lần đầu tiên bước vào một cửa hàng ăn châu Âu, tôi, một kẻ quê mùa từ một đất nước châu á xa xôi nghèo nàn lạc hậu, không khỏi mất tự tin, nhất là khi mấy người quay ra nhìn chúng tôi bước qua khuôn cửa. Cái mặc cảm về thân phận, về chiều cao đến với tôi trong từng bước đi. Cám ơn Malika. Cô gái tóc vàng đã khoác tay tôi. Như hai bố con lững thững nhàn nhã sau một ngày làm việc mệt nhọc tìm nơi thư dãn. Dương Thụ, Kamal đi sau. Chúng tôi tìm được một bàn còn trống ngay cạnh chiếc lò sưởi bằng gang không biết có từ thế kỷ nào, đã lâu rồi không được dùng đến. Trong khi chờ thức ăn, chúng tôi uống bia và quan sát cửa hàng phía bên trong. Để dễ hiểu, ta gọi nó là một căn nhà cấp 4, có năm gian. Tất cả đều đen, mầu đen của khói bếp, của thời gian. Những quá giang, những rui mè, những ngói lợp đều đen. Những thanh dầm gỗ, những trụ gỗ dựng dọc tường giữa những hàng gạch xây với những thớ to khô két thành từng rãnh sâu, uốn lượn cong vặn cứng như thép, không phải được xẻ bằng cưa mà như được tách đôi ra, xé đôi ra bằng cánh tay của những người khổng lồ giống ta tách một khúc nứa. Nó còn nguyên tạo hình khi vẫn là cây là cành, rễ còn bám sâu vào đất, cành lá còn reo vui đón gió. Tường xây gạch mộc. Gạch và những mạch vữa đều một mầu đen. Trên tường, treo rải rác những đôi giầy bằng gỗ sơn trắng, một mầu trắng cũ kỹ, và từ bên trong những chiếc giầy, những ngọn đèn hình nến yếu ớt toả sáng. Tất cả bàn ăn đều bằng gỗ sồi mà tuổi của nó phải nhiều chục năm có thể hàng trăm năm, cũng một mầu nâu sẫm. Một ngọn nến được đưa đến bàn của chúng tôi.</p>
<p>Hãy kín đáo nhìn mọi người ăn. Khi đặt chân tới Châu Âu tôi đã chú ý đến những nét mặt người, những dáng người đi. Và bây giờ tôi quan sát những người ngồi ăn. Không một lời nói to. Những tiếng đặt thìa nĩa cũng rất khẽ. Không một tiếng động gì tỏ ra có người đang say, lại càng không có những tiếng hét vang <i>dzô dzô </i>mỗi khi chạm cốc. Không có những khuôn mặt phừng phừng bóng nhẫy vì ăn, vì uống, không có những bộ mặt tự mãn hoặc tự tin quá mức, cũng chẳng một ai quên rằng mình đang ăn uống giữa những người khác cũng đang ăn uống. (Để đạt được những điều tốt đẹp trong ăn uống nơi công cộng này ở nước ta tôi nghĩ thời gian phải tính bằng thế kỷ.) Chỉ có những nét mặt vui tươi, những tiếng rì rầm và những nụ cười. Hạnh phúc, niềm vui sống của người này hòa vào hạnh phúc, niềm vui sống của người khác. Tôi khe khẽ làm một cuộc tường thuật tại chỗ cho Dương Thụ:</p>
<p>-Cứ ngồi yên như vậy. Đừng quay lại. Cô gái ngồi ở bàn sau lưng Thụ đã ăn hết dẻ sườn lợn nướng thứ ba hay thứ tư gì đó. Một cô gái còn rất trẻ xinh đẹp, tóc vàng nhưng không vàng bằng tóc Malika đâu. Cô ta chăm chú ăn, gặm tỉ mẩn từng chút thịt trên dẻ sườn, đặt dẻ sườn đã hết thịt xuống đĩa. Chưa. Chưa uống. Còn đang mút ngón tay. Mút rất cẩn thận, tỉ mẩn từng ngón tay một. Vẫn chưa uống. Lấy khăn lau những vết đen trên miệng. Bây giờ mới uống. Bia chứ không phải rượu. Và vặn một dẻ sườn nướng nữa rồi.</p>
<p>Tôi cứ thuyết minh như vậy. Malika không hiểu gì, nhưng thấy Kamal cười chị cũng cười.</p>
<p>Tôi đặc biệt yêu thành phố nhỏ Brugge nước Bỉ. Một thành phố với những con kênh ngang dọc. Móng những ngôi nhà, những dẫy phố, những biệt thự, lâu đài ngâm trong dòng nước êm đềm với những mảnh sân nhỏ, những bậc xây xuống bến, những hàng cây soi bóng, những con chim trắng, những con sâm cầm (?) đen thả mình im lặng gà gà ngủ. Một Venise thu nhỏ, êm đềm. Mỗi ngoẹo phố là một bất ngờ dành cho bạn. Giống như đang trên thuyền giữa Hạ Long. Không thể hình dung được những gì chờ ta mỗi khi rẽ ngoặt. Chính ở Brugge, tới một quảng trường trước cửa nhà thờ, chúng tôi đã gặp một ban nhạc nhẹ đồng quê. Có violon, cello, contrebasse, clarinette, piano, lại cả phong cầm, gợi một không khí rất Trung Âu thế kỷ trước. Ba cô gái trang phục cổ điển áo liền váy, cùng các nhạc công complet cravate, thứ y phục quen thuộc, gần gũi. Không pop, không roc. Những làn điệu dân ca Trung Âu đậm âm hưởng nhạc chiều xê rê nat từ ba chất giọng soprano, mezzo, alto cùng với giọng baryton của người kéo phong cầm, khiến tôi tưởng mình đang sống trong một câu chuyện viết về nông thôn Rumani nào đó như <i>Những Người Chân Đất,</i> <i>Giếng Nước Cội Dương</i> từng làm chúng tôi một thuở say mê và mãi mãi say mê.</p>
<p><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/02/copy-5-of-0408_bruges1.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-869" alt="Copy (5) of 0408_Bruges" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/02/copy-5-of-0408_bruges1.jpg?w=468&#038;h=351" width="468" height="351" /></a></p>
<p style="text-align:center;">Ảnh: Một nhóm tượng đài ở Brugge (Bỉ)</p>
<p>Thụ ghé tai tôi:</p>
<p>-Đúng là Châu Âu cổ xưa. Nhạc trăm năm. Chơi trên đường phố trăm năm, quảng trường trăm năm. Cây trăm năm. Y phục ngày xưa. Váy dài ngày xưa. Sơ mi áo vét ngày xưa. Thỉnh thoảng lại một cỗ xe ngựa ngày xưa đi ngang qua nữa&#8230;</p>
<p>Sau khi đặt tiền vào chiếc mũ để ngửa, chúng tôi tiếp tục công cuộc thám hiểm Brugge. Khi vượt qua chiếc cầu uốn cong bắc ngang một con kênh ăm ắp nước lặng tờ giữa những dẫy phố cổ, nhìn hoàng hôn đang len vào những cành sồi già ngả trên mặt kênh, Dương Thụ đã chẩy nước mắt. Anh như nói với chính mình:</p>
<p>-Không phải thiên đường mà còn hơn thế. Không phải trên trời. Mà  ngay trên mặt đất, ngay trong cuộc sống. Vẫn mơ ước một cuộc sống êm đềm, thanh bình, một quan hệ người với người thật tốt đẹp thì bỗng nhiên có ngay trước mặt mình, chung quanh mình. Mình được nhìn thấy, được sống, được hít thở trong nó. Dù chỉ là khoảnh khắc.</p>
<p>Chiều hôm sau Dương Thụ và tôi được Kamal đưa đi thăm một ngọn đồi xứ Flandre khác. Trên đỉnh đồi, giữa những tán lá là những cửa hàng, những khách sạn, những biệt thự và một nhà thờ nhỏ. Chúng tôi bước vào nhà thờ. Không có ai ngoài một bà già đang lúi húi dọn dẹp dưới tượng Chúa phía trong cùng và một chiếc khay có rất nhiều ngọn nến nhỏ im lặng cháy đặt trên bàn ở một góc ngay cửa ra vào. Bà già bước về phía chúng tôi, nhẹ nhàng không một tiếng động, thì thào:</p>
<p>-Bonjour. Bonjour. (Xin chào. Xin chào.)</p>
<p>Chúng tôi cũng thì thào đáp lại. Rồi chúng tôi bước ra, ngồi xuống chiếc ghế dựa gỗ sồi thô mộc bên lề đường. Dưới kia sườn đồi thoai thoải. Rừng đổ bóng thẫm đen xuống vạt cỏ xanh non. Đàn bò khoang vẫn thấy in hình trên những hộp sữa im lặng gặm cỏ. Tiếng nhạc nhà thờ vọng đến. Êm đềm, thanh bình đến thế là cùng. Như một chốn Bồng Lai. Dương Thụ nói với tôi:</p>
<p>-Em đang được thanh lọc.</p>
<p>Ngồi trên chiếc ghế đặt ven đường, nhìn xuống sườn đồi nhưng nhức nắng vàng, tôi hiểu được những nét mặt người, những dáng người đi này đã được hình thành như thế nào rồi. Bao nhiêu năm người ta đã sống như chúng tôi mới được sống mấy ngày. Trừ mấy năm đại chiến thứ 2 mà tác dụng càng làm cho con người thêm yêu quý hoà bình. Sang Châu Âu, điều dễ nhận thấy nhất với những du khách như tôi, đập vào mắt ngay tức thì, là những nét mặt người và những dáng người đi. Sau này về Paris, gặp Vũ Thư Hiên, tôi đã nói với Vũ Thư Hiên nhận xét ấy:</p>
<p>-Trông những người bên này đi thích thật. Sải những bước dài, có mục đích, tự tin chứ không phải lang thang nổi trôi vô định. Thoăn thoắt, thoăn thoắt, dáng đi của người làm chủ cuộc đời, làm chủ số phận. Còn nét mặt họ mới tuyệt làm sao! Không một chút lo âu. ở bên nhà, chúng tao vừa đi vừa nghĩ mưu. Ai cũng vừa đi vừa nghĩ mưu, không trừ một ai, từ tỷ phú cho đến những người khố rách áo ôm.</p>
<p><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/02/copy-2-of-040821b_bntvth_paris1.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-868" alt="Copy (2) of 040821B_BNT&amp;VTH_Paris" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/02/copy-2-of-040821b_bntvth_paris1.jpg?w=468&#038;h=624" width="468" height="624" /></a></p>
<p>&nbsp;</p>
<p style="text-align:center;">Ảnh: Bùi Ngọc Tấn cùng bà Hồng Ngọc (vợ ông Hoàng Minh Chính) và nhà văn Vũ Thư Hiên tại Paris</p>
<p style="text-align:center;"><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/02/040906d_bnt_munchen.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-865" alt="040906D_BNT_Munchen" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/02/040906d_bnt_munchen.jpg?w=468&#038;h=351" width="468" height="351" /></a></p>
<p style="text-align:center;">
<p style="text-align:center;">Ảnh: Trên tháp truyền hình  Munich nhìn xuống sân vận động Olympic (Đức)</p>
<p>Tôi đã trả lời một tờ báo về chuyến đi Châu Âu của tôi:</p>
<p>-Tới Châu Âu, điều dễ nhận thấy nhất là con người được giải phóng.</p>
<p>Viết những dòng này, lại nghĩ đến chuyến đi đầu tiên ra nước ngoài với bao điều đáng nhớ: Bay đến Bắc Kinh đúng ngày 11 tháng 9 năm 2001, ngày Bin Laden đánh tòa tháp đôi New Yord. Thăm Cố Cung, Tứ Xuyên, Di Hòa Viên, bảo tàng Tô Đông Pha, khu lăng mộ Tần Thủy Hoàng, khách sạn 5 sao Thiên Nga Trắng. Cả khi qua sông Dịch Thủy, nhớ Kinh Kha, đầu ngân nga Vũ Hoàng Chương:</p>
<p><i>Buồn xưa giờ chưa tan</i></p>
<p><i>Phong tiêu tiêu hề Dịch Thủy hàn</i></p>
<p><i>Bạch vân bạch vân</i></p>
<p><i>Kìa ngang rừng phấp phới</i></p>
<p><i>Ôi mầu tang khăn áo lũ người Yên</i></p>
<p><i>Nhịp vó câu nẻo Hàm Dương tung bụi</i></p>
<p><i>Ta nghe ta nghe này cuồng phong dấy lên…</i></p>
<p>Đã bao năm tháng, đọng lại sâu lắng nhất trong chuyến đi Trung Quốc vẫn là những bức chân dung treo trong Bảo tàng Nhà văn ở Bắc Kinh: Lỗ Tấn, Quách Mạt Nhược, Ba Kim, Tào Ngu&#8230;, những bức ảnh mang bão táp, mang lịch sử. Nhất là hai bức ảnh Đinh Linh và Lão Xá. Tác giả <i>Mặt trời chiếu trên sông Tang Càn</i> già nua, tàn tạ, nhầu nát vì thời gian, vì hành hạ tù đầy và đau khổ. Còn Lão Xá, bố Thư ất giám đốc bảo tàng, đang dạy học ở Mỹ được Chu Ân Lai phái Tào Ngu sang đón về nước Trung Hoa giải phóng xây dựng nền văn hoá mới, đã đâm đầu xuống hồ chết trong cách mạng văn hoá. Lão Xá chết trong ao hồ chứ không phải trên sông trên biển. Hơn thế, <i>Lũ trẻ con từng lấy móc sắt quất vào mặt ông / Giờ lôi xác ông lên phơi nắng (thơ Trần Nhuận Minh).</i></p>
<p>Thật đúng đi là sống và biết. Đâu phải “đi là chết ở trong lòng một ít” như ai đó đã viết.</p>
<p>&nbsp;</p>
<p>&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;&#8212;</p>
<p><i>(1)Thơ Nguyễn Duy</i></p>
<br />  <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=870&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://buingoctan.wordpress.com/2013/02/04/di-la-song/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/784cbac2db0814afecc8fe7deeec9a4e?s=96&#38;d=wavatar&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">admin@buingoctan.info</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/02/copy-5-of-0408_bruges1.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Copy (5) of 0408_Bruges</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/02/copy-2-of-040821b_bntvth_paris1.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Copy (2) of 040821B_BNT&#38;VTH_Paris</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2013/02/040906d_bnt_munchen.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">040906D_BNT_Munchen</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Chuyện Kể Năm 2000,  một giáp&#8230;</title>
		<link>http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/</link>
		<comments>http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/#comments</comments>
		<pubDate>Fri, 09 Nov 2012 11:50:09 +0000</pubDate>
		<dc:creator>CN</dc:creator>
				<category><![CDATA[Hình ảnh]]></category>
		<category><![CDATA[Tư liệu]]></category>
		<category><![CDATA[Uncategorized]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://buingoctan.wordpress.com/?p=845</guid>
		<description><![CDATA[Chuyện kể năm 2000, bộ tiểu thuyết hai tập của Bùi Ngọc Tấn, một trong những tác phẩm quan trọng nhất của văn học Việt Nam thế kỷ 20 được xuất bản đầu năm Canh Thìn (năm 2000 Dương Lịch) và bị cấm khi còn đang trong thời gian lưu chiểu. Đến nay, đã là [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=845&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p><a href="http://buingoctan.wordpress.com/category/tac-ph%E1%BA%A9m/chuy%E1%BB%87n-k%E1%BB%83-nam-2000/">Chuyện kể năm 2000</a>, bộ tiểu thuyết hai tập của Bùi Ngọc Tấn, một trong những tác phẩm quan trọng nhất của văn học Việt Nam thế kỷ 20 được xuất bản đầu năm Canh Thìn (năm 2000 Dương Lịch) và bị cấm khi còn đang trong thời gian lưu chiểu.</p>
<p>Đến nay, đã là năm Nhâm Thìn tính theo Âm Lịch và 2012 theo Dương Lịch, bộ tiểu thuyết có số phận khắc nghiệt này đã bị tử hình 12 năm, vừa tròn một giáp.</p>
<p>Dù bị thu hồi tiêu hủy khi chưa phát hành, nhưng cho đến nay không ai có thể tính được số bản đã đến tay bạn đọc là bao nhiêu. Cả trong nước và ngoài nước. (Chỉ riêng một người bán sách vỉa hè Hà Nội trong năm 2000 đã bán được gần 1000 bộ.) Suốt 12 năm bị cấm, bị đưa vào máy nghiền thành bột rồi  bị ngâm trong nước (mỗi công đoạn đều có ghi biên bản và ký nhận giữa những người có trách nhiệm), CKN2000 vẫn được người ta tìm mọi cách in ấn sao chép và đọc nó.</p>
<p><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/picture-006.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-860" title="Picture 006" alt="" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/picture-006.jpg?w=468&#038;h=340" width="468" height="340" /></a></p>
<p><em>Anh: BNT chụp với Bùi Văn Ngợi giám đốc nhà XB Thanh Niên đã ký quyết định in CKN2000, trong đại hội họ Bùi</em></p>
<p>Vào thời điểm cuối năm 2012 này, nhiều bạn đọc vẫn mua được CKN2000  ở những cửa hàng vỉa hè Hà Nội (100 nghìn một bộ), và thành phố Hồ Chí Minh (300 nghìn một bộ) trực tiếp đem hoặc gửi về Hải Phòng, xin chữ ký tác giả, cũng  không quên tặng Bùi Ngọc Tấn một bộ.</p>
<p>Lại nhớ đến Vaclav Havel, nhà viết kịch, Tổng Thống Cộng hòa Czech (1993-2003) nói nghệ thuật đích thực là quyền lực của không quyền lực. Havel cho rằng: Hệ thống hậu toàn trị dựa trên nền tảng của sự giả dối, Tuy nhiên con người không thể sống trong sự giả dối ấy. ý thức hệ tạo cho con người sống trong hệ thống  « ảo ảnh về một bản sắc, một phẩm giá, một đạo đức ». Nhưng cũng chính vì thế nó lại  ‘tạo điều kiện cho họ từ giã chúng’.Nó đánh lừa mọi người sống trong hệ thống rằng : Nó tôn trọng tự do ngôn luân, tôn trọng sự thật, tôn trọng các quyền con người, phục vụ lợi ích con người. Nhưng sự thật nó phủ nhận tất cả.</p>
<p>Chính vì toàn bộ hệ thống được xây dựng trên sự dối trá nên nó sợ sự thật. Những người bất đồng chính kiến chỉ có một quyền lực đó là nỗ lực sống trong sự thật, tìm lại chính bản sắc đã bị dánh mất của mình. Bằng hành động cho mọi người thấy rằng hoàng đế đang cởi truồng, họ đã phá vỡ cái mặt tiền trang nghiêm của hệ thống, cho mọi người thấy được cái nền móng của hệ thống.</p>
<p>Nhân dịp  một giáp CKN2000 ra đời và bị kết án tử hình, chúng tôi xin giới thiệu một số bìa CKN2000 in ở trong nước và nước ngoài : Mỹ, Canada, Đức mà chúng tôi có trong tay.</p>

<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/1dsc03102/' title='1DSC03102'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="846" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/1dsc03102.jpg" data-orig-size="1743,2532" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;2.8&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;DSC-W55&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;1348315110&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;6.3&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;100&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0.00625&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="1DSC03102" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/1dsc03102.jpg?w=206" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/1dsc03102.jpg?w=468" width="103" height="150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/1dsc03102.jpg?w=103&#038;h=150" class="attachment-thumbnail" alt="1DSC03102" /></a>
<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/2dsc03117/' title='2DSC03117'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="847" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/2dsc03117.jpg" data-orig-size="1935,2847" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;2.8&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;DSC-W55&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;1348570203&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;6.3&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;100&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0.02&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="2DSC03117" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/2dsc03117.jpg?w=203" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/2dsc03117.jpg?w=468" width="101" height="150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/2dsc03117.jpg?w=101&#038;h=150" class="attachment-thumbnail" alt="2DSC03117" /></a>
<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/dsc03090/' title='DSC03090'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="848" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03090.jpg" data-orig-size="1871,2814" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;2.8&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;DSC-W55&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;1348314759&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;6.3&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;200&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0.025&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="DSC03090" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03090.jpg?w=199" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03090.jpg?w=468" width="99" height="150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03090.jpg?w=99&#038;h=150" class="attachment-thumbnail" alt="DSC03090" /></a>
<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/dsc03094/' title='DSC03094'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="849" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03094.jpg" data-orig-size="1786,2712" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;2.8&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;DSC-W55&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;1348314906&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;6.3&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;100&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0.004&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="DSC03094" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03094.jpg?w=197" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03094.jpg?w=468" width="98" height="150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03094.jpg?w=98&#038;h=150" class="attachment-thumbnail" alt="DSC03094" /></a>
<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/dsc03095/' title='DSC03095'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="850" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03095.jpg" data-orig-size="1748,2688" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;2.8&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;DSC-W55&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;1348314972&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;6.3&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;100&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0.00625&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="DSC03095" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03095.jpg?w=195" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03095.jpg?w=468" width="97" height="150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03095.jpg?w=97&#038;h=150" class="attachment-thumbnail" alt="DSC03095" /></a>
<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/dsc03097/' title='DSC03097'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="851" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03097.jpg" data-orig-size="1954,2791" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;2.8&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;DSC-W55&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;1348315018&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;6.3&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;100&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0.004&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="DSC03097" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03097.jpg?w=210" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03097.jpg?w=468" width="105" height="150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03097.jpg?w=105&#038;h=150" class="attachment-thumbnail" alt="DSC03097" /></a>
<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/dsc03100/' title='DSC03100'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="852" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03100.jpg" data-orig-size="1975,2885" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;2.8&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;DSC-W55&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;1348315077&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;6.3&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;100&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0.0125&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="DSC03100" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03100.jpg?w=205" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03100.jpg?w=468" width="102" height="150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03100.jpg?w=102&#038;h=150" class="attachment-thumbnail" alt="DSC03100" /></a>
<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/dsc03106/' title='DSC03106'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="853" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03106.jpg" data-orig-size="1720,2599" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;2.8&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;DSC-W55&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;1348568097&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;6.3&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;100&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0.0125&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="DSC03106" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03106.jpg?w=198" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03106.jpg?w=468" width="99" height="150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03106.jpg?w=99&#038;h=150" class="attachment-thumbnail" alt="DSC03106" /></a>
<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/dsc03107/' title='DSC03107'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="854" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03107.jpg" data-orig-size="1706,2727" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;2.8&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;DSC-W55&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;1348568155&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;6.3&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;100&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0.01&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="DSC03107" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03107.jpg?w=187" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03107.jpg?w=468" width="93" height="150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03107.jpg?w=93&#038;h=150" class="attachment-thumbnail" alt="DSC03107" /></a>
<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/dsc03109/' title='DSC03109'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="855" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03109.jpg" data-orig-size="1873,2864" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;2.8&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;DSC-W55&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;1348568198&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;6.3&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;100&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0.025&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="DSC03109" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03109.jpg?w=196" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03109.jpg?w=468" width="98" height="150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03109.jpg?w=98&#038;h=150" class="attachment-thumbnail" alt="DSC03109" /></a>
<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/dsc03112/' title='DSC03112'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="856" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03112.jpg" data-orig-size="1917,2794" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;2.8&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;DSC-W55&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;1348569990&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;6.3&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;125&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0.025&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="DSC03112" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03112.jpg?w=205" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03112.jpg?w=468" width="102" height="150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03112.jpg?w=102&#038;h=150" class="attachment-thumbnail" alt="DSC03112" /></a>
<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/dsc03116/' title='DSC03116'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="857" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03116.jpg" data-orig-size="1998,2928" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;2.8&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;DSC-W55&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;1348570181&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;6.3&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;100&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0.0125&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="DSC03116" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03116.jpg?w=204" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03116.jpg?w=468" width="102" height="150" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03116.jpg?w=102&#038;h=150" class="attachment-thumbnail" alt="DSC03116" /></a>
<a href='http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/picture-006/' title='Picture 006'><img data-liked='0' data-reblogged='0' data-attachment-id="860" data-orig-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/picture-006.jpg" data-orig-size="1232,896" data-comments-opened="0" data-image-meta="{&quot;aperture&quot;:&quot;0&quot;,&quot;credit&quot;:&quot;&quot;,&quot;camera&quot;:&quot;&quot;,&quot;caption&quot;:&quot;&quot;,&quot;created_timestamp&quot;:&quot;0&quot;,&quot;copyright&quot;:&quot;&quot;,&quot;focal_length&quot;:&quot;0&quot;,&quot;iso&quot;:&quot;0&quot;,&quot;shutter_speed&quot;:&quot;0&quot;,&quot;title&quot;:&quot;&quot;}" data-image-title="Picture 006" data-image-description="" data-medium-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/picture-006.jpg?w=300" data-large-file="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/picture-006.jpg?w=468" width="150" height="109" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/picture-006.jpg?w=150&#038;h=109" class="attachment-thumbnail" alt="Picture 006" /></a>

<br />  <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=845&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://buingoctan.wordpress.com/2012/11/09/chuyen-ke-nam-2000-mot-giap/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/784cbac2db0814afecc8fe7deeec9a4e?s=96&#38;d=wavatar&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">admin@buingoctan.info</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/picture-006.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">Picture 006</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/1dsc03102.jpg?w=103" medium="image">
			<media:title type="html">1DSC03102</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/2dsc03117.jpg?w=101" medium="image">
			<media:title type="html">2DSC03117</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03090.jpg?w=99" medium="image">
			<media:title type="html">DSC03090</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03094.jpg?w=98" medium="image">
			<media:title type="html">DSC03094</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03095.jpg?w=97" medium="image">
			<media:title type="html">DSC03095</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03097.jpg?w=105" medium="image">
			<media:title type="html">DSC03097</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03100.jpg?w=102" medium="image">
			<media:title type="html">DSC03100</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03106.jpg?w=99" medium="image">
			<media:title type="html">DSC03106</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03107.jpg?w=93" medium="image">
			<media:title type="html">DSC03107</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03109.jpg?w=98" medium="image">
			<media:title type="html">DSC03109</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03112.jpg?w=102" medium="image">
			<media:title type="html">DSC03112</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/dsc03116.jpg?w=102" medium="image">
			<media:title type="html">DSC03116</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/11/picture-006.jpg?w=150" medium="image">
			<media:title type="html">Picture 006</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>Sách và vườn</title>
		<link>http://buingoctan.wordpress.com/2012/10/03/sach-va-vuon/</link>
		<comments>http://buingoctan.wordpress.com/2012/10/03/sach-va-vuon/#comments</comments>
		<pubDate>Wed, 03 Oct 2012 22:00:21 +0000</pubDate>
		<dc:creator>CN</dc:creator>
				<category><![CDATA[Tư liệu]]></category>
		<category><![CDATA[Viết về Bùi Ngọc Tấn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://buingoctan.wordpress.com/?p=841</guid>
		<description><![CDATA[ Sách và vườn Trong những ngày ở Ottawa, tôi đi thăm những khu vườn. Tôi muốn đi trong giấc mơ của tuổi già, tìm về “bản hòa âm điền dã” thời thơ dại. Nhưng sau khi “đọc” mải mê ký tự của Trời, tôi lại nhớ đến ký tự của Người. Và tôi tìm đến [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=841&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<h1 style="text-align:center;"> <strong>Sách và vườn</strong></h1>
<p align="center">
<p>Trong những ngày ở Ottawa, tôi đi thăm những khu vườn. Tôi muốn đi trong giấc mơ của tuổi già, tìm về “bản hòa âm điền dã” thời thơ dại.</p>
<p>Nhưng sau khi “đọc” mải mê ký tự của Trời, tôi lại nhớ đến ký tự của Người. Và tôi tìm đến những nơi có sách.</p>
<p>Sách, trong một xã hội tiêu thụ, giàu cây cối (đặc biệt là cây thông) và sử dụng song ngữ Anh Pháp như Canada, quả thật là một thế giới lý tưởng cho những con mọt sách.</p>
<p>Ngày đến tòa nhà Quốc hội (Parliament of Canada), sau khi ghi hình thoải mái các phòng họp nghị viên, các vòm cửa, trần nhà cổ kính, nơi tôi bị nhắc nhở  “no picture” lại là thư viện. Một thư viện không lớn lắm, nhưng cực kỳ tráng lệ. Các tia nhìn như bị hút vào cái sắc màu trầm sâu của gỗ tủ và bìa sách. Những tủ sách trang nhã cao kín tường, những bìa sách giấy cứng mạ chữ vàng được sắp xếp thật trân trọng. Tự dưng vào đây, không ai nói một lời. Người hướng dẫn im lặng như muốn để cho du khách lắng nghe tiếng nói u trầm vang lên từ trang sách. Một cuộc đối thoại vô thanh thành kính như khi người ta bước vào Phật tự hay Thánh đường.</p>
<p>Nhưng các thư viện công cộng nằm ở từng khu phố của Ottawa thì dân dã và cực kỳ giản dị, nó tạo cho mọi người cảm giác là ai cũng có thể vào ra thoải mái nơi ấy. Trước 9 giờ sáng đã thấy các ông bà trung niên đủ các màu da sắp hàng chờ. Thẻ thư viện chỉ để mượn sách (không phí) còn ai cũng có thể vào đó để đọc. Thư viện chỉ có một vài nhân viên, lặng lẽ mà rất ân cần khi phục vụ. Người đọc đi lại nhẹ nhàng, có thể ngồi bàn riêng nhìn vào vách để tập trung, có thể ngồi ngả người trên các ghế bành êm ái cực kỳ thư giãn. Việc mượn sách và trả sách hoàn toàn tự động, qua máy tính. Số lượng sách cho mượn có thể vài chục cuốn trong vòng một tháng.</p>
<p>Và  tôi  xúc động lạ lùng khi vừa nhìn thấy tác phẩm <em>La mer et le matin-pêcheur</em> (<em>Biển và chim bói cá</em>) của Bùi Ngọc Tấn tươi rời rợi trên giá sách Nouveautés- Roman (Sách mới-Tiểu thuyết) bên cạnh bộ <em>IQ 84 </em>của Murakami và nhiều tiểu thuyết khác, trong một thư viện khu vực ở trung tâm Ottawa (1).</p>
<p><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/10/img_54011.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-837" title="IMG_5401" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/10/img_54011.jpg?w=468" alt=""   /></a></p>
<p>Giữa những cuốn sách bìa dày, láng, gáy tròn, nhiều màu, đứa con tinh thần của Bùi Ngọc Tấn nổi bật bởi cái bìa mỏng, mang sắc trắng đơn giản của nhà xuất bản L’Aube, Pháp. Tôi nhận ra màu bìa của tiểu thuyết này ngẫu nhiên rất gần với màu sắc thanh và dịu, phổ biến của kiến trúc Ottawa: trắng (nền/ tường), xanh (hình/ mái) và đen (chữ/ viền). Bất giác tôi nhớ đến khuôn mặt của người cha đã mang nặng đẻ đau đứa con này. Chỉ ngắm Ông trên hình, tôi tin cậy, như đã từng tin cậy Nelson Mandela, những người giản dị và lão thực.</p>
<p><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/10/img_5403.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-839" title="IMG_5403" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/10/img_5403.jpg?w=468" alt=""   /></a><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/10/img_5402.jpg"><br />
</a></p>
<p>Viết trong thế bị “dồn tới chân tường” hay là trong ước muốn được “vợi bớt” trong nội tâm mình những dung nham sôi cuộn, Bùi Ngọc Tấn bình thản đối mặt với những vây quẫn của ngoại cảnh. Một duyên lành nào đó đã đưa đẩy Hà Tây gặp Bùi Ngọc Tấn, để chọn dịch sang tiếng Pháp <em>Biển và chim bói cá </em><strong>(2)</strong>. Xuất bản ở Pháp năm 2011, tháng 04 năm 2012, tiểu thuyết nhận được giải thưởng Henri Queffélec (3). Với Henri Queffélec, Biển là Nàng thơ, có lẽ ông trải nghiệm Biển (La Mer) như Saint Exupéry trải nghiệm Bầu Trời (Le Ciel). Trên hành trình khám phá Biển, có lẽ Bùi Ngọc Tấn đã góp vào một hải trình riêng. Với <em>Biển và chim bói cá</em>, Biển là song đề (dilemme): vừa là thực thể vừa là biểu tượng. Ông trải nghiệm Biển với tâm thức của một cư dân đất nước bán đảo, một đất nước xinh đẹp bị hằn nát, bị trói buộc vì chiến tranh, vì sự vô minh của con người. Biển, với người Việt luôn là nguồn sống, là cánh cửa mở ra chân trời hy vọng. Nếu một mai nguồn sống ấy bị mất, cánh cửa ấy bị bít lại, người Việt còn biết làm gì?</p>
<p>Thư viện này có khoảng trên 1000 đầu sách, hư cấu, khảo cứu, dịch thuật, xuất bản trước 1975 ở Sài Gòn và sau 1975 ở Việt Nam lẫn hải ngoại. Dành cho người đọc phổ thông, thư viện này ưu tiên nhiều cho tiểu thuyết. Cầm trên tay những tác phẩm xuất hiện trong những không gian và thời gian khác nhau, tôi bồi hồi tự hỏi: Bàn tay ai đã từng chạm vào trang sách? Liệu có một người Việt nào lớn lên ở Canada, đã nhẩn nha đọc hết số sách ấy trong những thời gian rảnh và hình dung về đất Mẹ bên kia bờ Thái Bình Dương? Hình như, đâu chỉ là học tập và giải trí, đọc sách Việt ở đây có thể là hành trình trở về cội nguồn để tìm sự cân bằng (cho người trẻ) và đắm mình trong dòng sông quá khứ để làm dịu những vết thương tha hương (nơi người già).</p>
<p>Bỗng dưng tôi thấy mình thích viết, và ước chi mình có được một vài cuốn sách nằm lẫn lộn khiêm nhường trên các giá sách kia.</p>
<p><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/10/img_5439.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-840" title="IMG_5439" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/10/img_5439.jpg?w=468" alt=""   /></a></p>
<p>“Có một thư viện và một khu vườn, bạn không cần gì nữa cả” (4), câu nói của Cicéron tự ngàn xưa được ghi trên vách nơi đây, ngân lên trong lòng tôi những âm thanh hạnh phúc: tôi đã nhận ra, đã mơ ước, đã có và đang đi tìm cái có thể cho tôi niềm vui tự tại trong mối tương thông với Con người và Tự nhiên.</p>
<p align="right">                                                                   Ottawa, tháng 7- 2012</p>
<p align="right"><strong>Nguyễn Thị Thanh Xuân</strong></p>
<p>(1) Ottawa Public Library, 120 Metcalfe, Ottawa, Canada.</p>
<p>(2) Bùi Ngọc Tấn,<em> Biển và chim bói cá</em>, NXB Hội Nhà văn và Công ty Nhã Nam, H, 2008, tái bản 2010.</p>
<p>(3) <a href="http://www.forumvietnam.fr/forum-vietnam/la-culture-le-sport-au-vietnam-t-ng-quan-v-n-hoa-th-thao/11769-un-roman-vietnamien-recompense-du-prix-henrimqueffelec.html?langid=3">http://www.forumvietnam.fr/forum-vietnam/la-culture-le-sport-au-vietnam-t-ng-quan-v-n-hoa-th-thao/11769-un-roman-vietnamien-recompense-du-prix-henrimqueffelec.html?langid=3</a></p>
<p>(4) Trên vách thư viện ghi hai thứ tiếng: <em>Si vous possédez une bibliothèque et un jardin, vous avez tout ce qu’il vous faut (Cicéron); Anyone who has a Library and a Garden wants for nothing (Cicero)</em></p>
<br />  <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=841&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://buingoctan.wordpress.com/2012/10/03/sach-va-vuon/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/784cbac2db0814afecc8fe7deeec9a4e?s=96&#38;d=wavatar&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">admin@buingoctan.info</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/10/img_54011.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">IMG_5401</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/10/img_5403.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">IMG_5403</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2012/10/img_5439.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">IMG_5439</media:title>
		</media:content>
	</item>
		<item>
		<title>THƠ NHƯ ĐỐM LỬA TỪ TRÁI TIM ĐAU</title>
		<link>http://buingoctan.wordpress.com/2012/09/01/tho-nhu-dom-lua-tu-trai-tim-dau/</link>
		<comments>http://buingoctan.wordpress.com/2012/09/01/tho-nhu-dom-lua-tu-trai-tim-dau/#comments</comments>
		<pubDate>Sat, 01 Sep 2012 06:34:05 +0000</pubDate>
		<dc:creator>CN</dc:creator>
				<category><![CDATA[Phùng Văn Khai]]></category>
		<category><![CDATA[Viết về Bùi Ngọc Tấn]]></category>

		<guid isPermaLink="false">http://buingoctan.wordpress.com/?p=831</guid>
		<description><![CDATA[(Có một Bùi Ngọc Tấn viết thơ) Phùng Văn Khai  Vì những lý do khác nhau, ít người biết đến những sáng tác thơ của nhà văn Bùi Ngọc Tấn. Thơ Bùi Ngọc Tấn, trong trường ca Đầu cầu có những đoạn mô tả con người trong chiến tranh rất khác ngay từ những năm [...]<img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=831&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></description>
				<content:encoded><![CDATA[<p align="center"><strong><em>(Có một Bùi Ngọc Tấn viết thơ)</em></strong></p>
<p align="center">Phùng Văn Khai</p>
<p> Vì những lý do khác nhau, ít người biết đến những sáng tác thơ của nhà văn Bùi Ngọc Tấn. Thơ Bùi Ngọc Tấn, trong trường ca <em>Đầu cầu</em> có những đoạn mô tả con người trong chiến tranh rất khác ngay từ những năm 1960:</p>
<p><em>Đầu cầu xe về</em></p>
<p><em> Nước sôi trong két</em></p>
<p><em> Anh lái xe mắt xếch</em></p>
<p><em> Tắt máy chờ qua sông</em></p>
<p><em> Đầu gục vô lăng</em></p>
<p><em> Tranh thủ</em></p>
<p><em> Ngủ </em></p>
<p><em> Giấc ngủ treo bao ngày đêm mỏi rời mi mắt</em></p>
<p><em> Giấc ngủ đợi chờ vụt biến đi đâu</em></p>
<p><em> Khi đến đây đầu cầu</em></p>
<p><em> Đáy vực không gian sâu thăm thẳm</em></p>
<p><em> Sương rơi nắp ca pô</em></p>
<p><em> Sương rỏ giọt ngoằn ngoèo kính cửa </em></p>
<p><em> Sương Hải Phòng ướt bụi Trường Sơn </em></p>
<p><em>Sương buông thanh bình như ngàn năm trước sương buông </em></p>
<p><em> Anh lái xe dựa vô lăng nghe đất trời yên lặng </em></p>
<p><em> Nghe máu mình khe khẽ thái dương</em></p>
<p><em> Dốc cầu </em></p>
<p><em> Còi</em></p>
<p><em> Hiệu lệnh</em></p>
<p><em> Lên đường!</em></p>
<p><em> </em>Những câu thơ này, Bùi Ngọc Tấn viết ở độ tuổi ba mươi. Ngày ấy, chắc hẳn khó nhận được sự đón chào vì thơ ca lúc ấy biểu hiện khác cách thể hiện của ông. Người ta không đến mức dị ứng nhưng cũng không đón đợi giọng thơ như vậy. Dù bây giờ, có thể những người thể hiện sự không ưa thích ngày trước đã nhận ra sự mới mẻ, sức nặng của những câu thơmà chỉ những người sống hết mình, hoà đồng với người lao động mới cảm nhận và viết ra những dòng thơ ấy.</p>
<p><em>Đầu gối lên cùm sắt gỉ han </em></p>
<p><em>Nghĩ  tóc em xanh mười chín tuổi</em></p>
<p><em> Mát sương đêm những vì sao Hà Nội </em></p>
<p><em>Trong nhật ký anh</em></p>
<p><em>Tóc em xanh trang nhật ký…</em></p>
<p>(Không đề)</p>
<p>Đó là một khả năng cảm nhận và thể hiện tinh tế của một tấm lòng yêu đến tận cùng. Những đoạn thơ lẻ hoặc trường ca <em>Đầu cầu</em> cho thấy sự đồng điệu kỳ lạ giữa Bùi Ngọc Tấn và Nguyên Hồng, một người thầy, một người bạn vong niên của ông. Bùi Ngọc Tấn rất gần gũi với Nguyên Hồng, cả trong đời sống lẫn cá tính sáng tác. Hai ông đều yêu người lao động lầm than đến kiệt cùng và sẵn sàng vì họ mà vứt bỏ tất cả. Cuộc đời Nguyên Hồng cũng rất nhiều thăng trầm nhưng văn chương ông thì tuyệt nhiên trong sáng. Nguyên Hồng từng làm thơ, trong những sáng tác thơ ít ỏi của mình, ông đã để lại dấu ấn rất đặc sắc, đó là bài thơ dài <em>Cửu Long giang ta ơi </em>với những câu thơ kỳ vĩ:</p>
<p><em> Ta đi </em></p>
<p><em> Lan hoang dứa mật, thông nhựa lên hương </em></p>
<p><em> Những buổi chiều ngun ngút nắng Trường Sơn </em></p>
<p><em> Ngẫm nghĩ voi đi </em></p>
<p><em> Thác Khôn cười trắng xoá</em></p>
<p><em>&#8230;..</em></p>
<p><em> Mê Kông quặn đẻ </em></p>
<p><em> Chín nhánh sông vàng </em></p>
<p><em> Sông mang tên là Cửu Long gíang</em></p>
<p><em>Như những Động Đình, Tây Du, Thuỷ Hử </em></p>
<p><em> Những tên tuổi đã đi vào lịch sử</em></p>
<p><em> Những tên tuổi của muôn đời bất tử…</em></p>
<p>Thơ Bùi Ngọc Tấn phảng phất phong vị thơ của Nguyên Hồng. Tâm hồn và phong cách của hai nhà văn rất gần nhau. Và cũng có thể nói rằng, Nguyên Hồng và Bùi Ngọc Tấn không những có giọng văn riêng biệt mà những tác phẩm thơ của các ông cũng không giống người khác.</p>
<p>Khi biết tôi muốn sưu tầm những vần thơ của ông, những vần thơ không phải ai cũng biết đến, ông im lặng. Im lặng rất lâu rồi cười hiền bảo: <em>Thơ mình chả ra sao. Tuổi trẻ ấy mà. Mà cũng thất lạc rồi. Ngày xưa bị thu sau không thấy ai trả lại. Mình cũng không biết hỏi ở đâu. </em>Tôi rơi vào im lặng và linh cảm một điều những vần thơ vẫn nằm trong trí nhớ của ông chứ không thể khác. Tôi xuống Hải Phòng bao giờ cũng đến thăm ông đầu tiên. Tôi biết ông còn nhiều điều muốn nói và nhiều điều dường như phân vân có nên nói ra với những người trẻ tuổi hay không. Nói để làm gì? Có giải quyết được gì không hay lại làm tốn phí thời gian vô ích. Thời gian đang chầm chậm vây bủa lứa các ông và ông tiếc thời gian cho chính mình, cho chúng tôi là một điều chính đáng.</p>
<p><a href="http://buingoctan.files.wordpress.com/2010/01/bnt.jpg"><img class="aligncenter size-full wp-image-568" title="BNT" src="http://buingoctan.files.wordpress.com/2010/01/bnt.jpg?w=468&#038;h=363" alt="" width="468" height="363" /></a></p>
<p style="text-align:center;">Nhà văn Bùi Ngọc Tấn</p>
<p>Chúng tôi nói nhiều chuyện về văn nghệ, về đời sống và đặc biệt là về sáng tác. Bẵng đi một thời gian, khi chính tôi đã bắt đầu lãng quên việc tìm những vần thơ của ông thì thật bất ngờ, ông gửi cho tôi một thư điện tử với những vần thơ theo trí nhớ, nội dung bức thư như sau:</p>
<p>“…Biết Khai đang viết về chú, có viết cả về thơ nữa, chú cung cấp mấy chi tiết về thơ của chú. Ai trong đời chẳng làm mấy câu thơ. Nhất là khi người ta còn trẻ, khi người ta đang yêu.</p>
<p>Dưới đây là một bài thơ viết trong thời gian chiến tranh leo thang, máy bay Mỹ bắn phá. Cô và các con chú đi sơ tán hết. Một mình chú ở lại thành phố đang là mục tiêu ném bom của Mỹ (khoảng năm 1966).</p>
<p><strong><em>Thơ đề dưới tranh </em>Người uống rượu ngải</strong> (Le buveur d&#8217;absinthe) của Picasso</p>
<p>&nbsp;</p>
<p><em>Anh đặt em bên Picasso một mầu cô đơn</em></p>
<p><em>Nụ cười em sáng một trời say đau buồn</em></p>
<p><em> </em></p>
<p><em>Họa sĩ dạy anh yêu qua những giọt nước mắt không rơi</em></p>
<p><em>Cả cuộc đời anh buồn vì một lần nhìn mắt em cười</em></p>
<p><em>Đêm Việt Nam khuya muốn trò chuyện đôi câu</em></p>
<p><em>Nhưng người say không nghe mắt nhìn đi đâu.</em></p>
<p><em> </em></p>
<p>Công an có thu của chú 2 tập thơ. Một tập thơ có tên là <strong><em>Thơ Xanh</em></strong> làm thuở học trò.</p>
<p>Một bản là trường ca <strong><em>Đầu Cầu</em></strong>, có trích trong <strong><em>Chuyện kể năm 2000</em></strong>. Có những đoạn như sau:</p>
<p><em>Đầu cầu</em></p>
<p><em>Bom giết hố bom </em></p>
<p><em>miệng phễu</em></p>
<p><em>Đầu cầu </em></p>
<p><em>phố đổ</em></p>
<p><em>Cát chẩy thành thuỷ tinh</em></p>
<p><em>Kính trên cửa sổ xưa xanh</em></p>
<p><em>Vụn thành cát nhỏ&#8230;.</em></p>
<p><em> …</em></p>
<p><em>Nghìn năm nay ta vẫn bước trên cầu mà nào nghĩ rằng cầu vẫn bắc qua sông</em></p>
<p><em>Đứng trên cầu ta nhìn nước chẩy</em></p>
<p><em>Tới bên cầu ta chỉ nghĩ đến người ta sắp phải chia tay</em></p>
<p><em>Sách xưa nói tới cầu cũng chỉ để nói người tiễn đưa chồng lòng buồn dằng dặc</em></p>
<p><em>Cho ta thương người chinh phụ một mình sắp phải trở về</em></p>
<p><em>Một mình qua cầu nước trong như lọc</em></p>
<p><em>Thương mỗi bước chân về gấp vạn bước chân đi&#8230;</em></p>
<p><em> </em></p>
<p>Và khi một con tầu được hạ thuỷ:</p>
<p><em>Con tầu đó không còn là sắt thép</em></p>
<p><em>Trong phút giây tầu bỗng có tâm hồn </em></p>
<p><em>Khi ta sắp cùng tầu ly biệt</em></p>
<p><em>Lòng bâng khuâng ta nghĩ đến đại dương…</em></p>
<p><em> </em></p>
<p><em>Con tầu mở tâm hồn ta về những phía chân trời </em></p>
<p><em>Ta không tính đường đi bằng cột ki lô mét</em></p>
<p><em>Quả đất trong tầm mắt ta nhìn xinh đẹp</em></p>
<p><em>Không đâu còn là tám hướng mù khơi.</em></p>
<p>Rồi đến chương <strong><em>Những người lái xe trong cuộc chiến tranh giao thông vận tải:</em></strong></p>
<p><em>Đầu cầu </em></p>
<p><em>Xe đi</em></p>
<p><em>Bác lái râu ria</em></p>
<p><em>Quẹt diêm châm thuốc</em></p>
<p><em>Đêm nay nhìn tua rua bên cầu</em></p>
<p><em>Đêm mai nhìn tua rua nơi đâu</em></p>
<p><em>Việt Bắc?</em></p>
<p><em>Biên giới Việt Lào&#8230;</em></p>
<p>…</p>
<p><em>Đầu cầu</em></p>
<p><em>Xe về.</em></p>
<p><em>Gác nhà ai</em></p>
<p><em>Đài khuya</em></p>
<p><em>còn mở</em></p>
<p><em>Một khúc nhạc bay qua cửa sổ</em></p>
<p><em>Tưng bừng</em></p>
<p><em>Bê thô ven</em></p>
<p><em>Nhạc sĩ kính yêu</em></p>
<p><em>Tôi bận lắm không thể nào dừng lại</em></p>
<p><em>Các đồng chí đang nóng lòng mong đợi…</em></p>
<p><em> </em></p>
<p><em>Thêm nhạc Bê thô ven vào trọng tải </em></p>
<p><em>Xe đi nhẹ hơn</em></p>
<p><em>Chiếc Zin cánh cong đầy bụi đường trường</em></p>
<p><em>Phóng thẳng tới cầu tầu bến cảng…</em></p>
<p><em> </em></p>
<p>Thơ trong tù thì có nhẩm một bài thơ dài nhưng đã quên hết. Hôm nọ một anh bạn tù đến, còn nhớ lõm bõm mấy câu, đọc lại cho nghe:</p>
<p><em>Em ơi! Em ở đâu?</em></p>
<p><em>Một chiều xám lạnh</em></p>
<p><em>Hai chiều buốt sương</em></p>
<p><em>Ba chiều nắng dội</em></p>
<p><em>Bốn chiều mưa dông&#8230;”</em></p>
<p>Tôi suy nghĩ mãi về những vần thơ mộc mạc đến thắt gan thắt ruột của ông và bỗng cảm thấy trái tim những văn nghệ sĩ luôn gần gũi với đời sống của nhân dân, đặc biệt là những người dưới đáy cùng của xã hội. Trái tim thơ thường dội vào phía trong mình những suy tư, chiêm nghiệm và cả những ẩn ức khó giãi bày. Những vần thơ của Bùi Ngọc Tấn bây giờ chỉ còn trong trí nhớ của ông, bè bạn và những người yêu thơ, một mai nó có thể lẫn vào thinh không hoặc chỉ còn láng máng trong tâm thức của số ít người. Nhưng không hiểu sao, tôi vẫn tin nó sẽ mãi còn, dù khiêm nhường và lấm láp, dù khuất lấp và phiêu dạt nó cũng sẽ mãi còn. Vì nó chính là những đốm lửa cháy mãi trong trái tim đau đớn của nhà văn.</p>
<p align="right"><em>(Báo Văn Nghệ)</em></p>
<br />  <img alt="" border="0" src="http://stats.wordpress.com/b.gif?host=buingoctan.wordpress.com&#038;blog=7676649&#038;post=831&#038;subd=buingoctan&#038;ref=&#038;feed=1" width="1" height="1" />]]></content:encoded>
			<wfw:commentRss>http://buingoctan.wordpress.com/2012/09/01/tho-nhu-dom-lua-tu-trai-tim-dau/feed/</wfw:commentRss>
		<slash:comments>0</slash:comments>
	
		<media:content url="http://1.gravatar.com/avatar/784cbac2db0814afecc8fe7deeec9a4e?s=96&#38;d=wavatar&#38;r=G" medium="image">
			<media:title type="html">admin@buingoctan.info</media:title>
		</media:content>

		<media:content url="http://buingoctan.files.wordpress.com/2010/01/bnt.jpg" medium="image">
			<media:title type="html">BNT</media:title>
		</media:content>
	</item>
	</channel>
</rss>
