Gặp nhà văn Bùi Ngọc Tấn ở New York

Vũ Duy Mẫn

Tác giả “Chuyện Kể Năm 2000”, nhà văn Bùi Ngọc Tấn, vừa có chuyến đi làm việc ở Trung tâm William Joiner, Boston. Tuần qua anh ghé thăm New York, trên đường đi Washington DC và California. Đây là lần thứ hai tôi gặp, chuyện trò cùng anh, được biết thêm về nhà văn đáng kính, từng trải, nhân hậu, đầy trách nhiệm với những câu chữ của mình, và thật lý thú được hiểu thêm một suy nghĩ của nhà văn mà chưa bao giờ tôi nghĩ tới.

Trong bài nói chuyện nhan đề “Những người cam chịu lịch sử” nhà văn Bùi Ngọc Tấn nói đến những người tham gia chiến tranh một cách đặc biệt. Do nhu cầu pha lê hóa hậu phương, tất cả những phần tử là vẩn đục so với yêu cầu trong như pha lê của một xã hội cần pha lê hóa, đều bị tập trung cải tạo. Khi tổng kết chiến tranh, không được quên những người đó. Họ đã góp phần vào chiến thắng, bằng cuộc đời mình, bằng sự đóng góp phần cao quý nhất của mình: Tự Do!

Dù họ chỉ là những người cam chịu lịch sử. Lịch sử phải viết về họ. Văn học phải viết về họ. Và với những suy nghĩ như vậy, anh đã cầm bút viết văn trở lại sau hơn 20 năm im lặng.

 

Nhà văn Bùi Ngọc Tấn.

 

Anh không được khỏe, không đi được nhiều, nhưng muốn tới thăm tượng nữ thần tự do, và tôi đã đưa anh đi. Mấy hôm đó trời trở lạnh, mưa suốt. Anh bảo, Bùi Ngọc Tấn đi thăm tượng nữ thần tự do thì trời sẽ đẹp. Trên tầu ra đảo, mưa rất nặng hạt, nhưng khi tàu vừa cặp bến, thì mưa tạnh, trời quang.

Anh vui đi trong dòng người, một buổi sáng đầu xuân ở New York.

 

 


Advertisements
%d bloggers like this: