Hồn quê của Dạ Ngân

Bùi Ngọc Tấn

Đưa tặng tôi tập sách mới in, Dạ Ngân nói thêm: “Anh phải dành thời gian đọc cho em đấy”

Dạ Ngân là một nhà văn nữ mà tôi thích đọc. Gần như­ tất cả tácphầm đã xuất bản, chị đều gửi tặng tôi và tôi đêu hào hứng đọc cho đến. trang cuối cùng. Như­ng đây là 100 tản mạn hồn quê (NXB Phụ Nữ), không phải là tiểu thuyết như Gia đình bé mọn  hay truyện ngắn như Con chó và vụ ly hôn. Đây là những bài báo chị viết trong 2 năm  cho chuyên mục hàng tuần Tản mạn hồn quê của báo Nông Thôn Ngày Nay. Không pllải Dạ Ngân nhà văn mà Dạ Ngân nhà báo !

Đến bây giờ tôi mới biết Dạ Ngân đã một mình cáng đáng một chuyên mục trên báo. Như chị nói: “nó giống như có con mọn đi đâu cũng loay hoay, đi đâu cũng vướng”. Đó là chưa kể “rất dễ sinh ra buồn tẻ, đơn điệu vầ mỏi mệt.”

Đọc 100 tản mạn hồn quê, tôi kính phục một Dạ Ngân nhà báo và tôi phát hiện ra một Dạ Ngân khác. Một Dạ Ngân nhà văn tinh tế biết bao khi cảm thụ cuộc đời. Chị nhìn cây gạo như­ nhìn một ngư­ời phụ nữ. “Một cái cây vừa có dáng lại sinh ra một thứ hoa vừa có sắc, vừa có sự từng trải nữa thì quả là một sự dâng hiến chứ không chỉ là cuộc sinh tồn bình thường (…) Quá nhiều hoa, những đóa hoa to, đỏ thắm và ngả nâu, sao hoa lại phồn thực, ý nhị mà đẫm buồn như vậy? Có tâm sự gì, có nỗi niềm gì ở trong hoa chăng? Thế là chị ơi, rụng bông hoa gạo. Cầm một đóa hoa rụng lên, hoa thì phải rụng phải tàn, như­ng một kiệt tác như­ vậy mà cũng rụng rồi tàn thành cát bụi ư? Không khỏi nghĩ về những người đàn bà như ­ mình, vất kiệt cuộc đời rồi, dâng hiến đủ rồi thì cũng phải rụng và cũng phải tan rữa ra ư?”

Tôi đã nhìn cây gạo bằng đôi mắt Dạ Ngân ngắm nhìn từ xa đề tường hết vẻ phong trần độc nhất vô nhị của dáng cây. Tôi đã Nhớ heo may như­ chị nhớ, nhớ heo may ngay khi heo may đang về, đang bao bọc lấy tôi, “nó đang có mặt mà mình vãn thấy nhớ huống gì đi xa hay phải sống mà luôn thiếu nó, sự nhớ kỳ lạ này chỉ có với heo may, chỉ có gió heo may mới làm nổi”.

Hồn quê VN quá rộng.  Dạ Ngân suy nghĩ –  mặt đất và bầu trời, con ng­ười và cảnh sắc, cánh chim và hạt bụi, tất cả đều mang trong mình chất quê, hồn quê và bể dâu biến động, nhớ quên, thương tích, thăng trầm. Chị viết vê Những bó mạ hừng đông, về Ngôi chùa vô danh, về tiếng chim cu gáy trong vư­ờn, về Dáng cha ngồi, Mùi trầu ai đó, Anh em ruột thịt, về vẻ đẹp của những cánh đồng đã gặt, chỉ còn trơ lại những gốc rạ bắt đầu làm cái việc tái sinh cho đất. Chị nói với chúng ta về Nắng trọn vẹn, cái nắng như­ phớt mật, vàng nhẹ, trong nắng lại có gió, xôn xao, cởi mở chan hòa, cái nắng tác giả của bánh phồng bởi khòng có nắng sẽ không có không khí đàn ông cầm chày chòng chành bên mấy bà mấy cô cũng chòng chành chuyện vãn.

Vâng. Đây là những bài báo cho một chuyên mục hàng tuần.Như­ng là những bài báo giàu chất thơ, những bài báo về  một hồn quê được viết ra với  một ngòi bút có trách nhiệm, giàu câm xúc, những bài báo mà mỗi khi đọc nó, ta lại phải dừng lại, sống với những gì chợt trở về, chợt đến trong lòng  mình.

100 tản mạn hồn quê của Dạ Ngân đã trả cho tôi một chút tôi đã mất.

(Nguồn: Báo Phụ Nữ TPHCM ngày 5/10/07)

Advertisements
%d bloggers like this: